MẸ TRẦN THỊ VIẾT – ĐOÁ SEN BẤT TỬ GIỮA ĐỒNG LŨ LONG AN-HV
MẸ TRẦN THỊ VIẾT – ĐOÁ SEN BẤT TỬ GIỮA ĐỒNG LŨ LONG AN Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết (1892–2011) không chỉ là một biểu tượng của lòng yêu nước tại Long An mà còn là một huyền thoại trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Mẹ là người phụ nữ duy nhất tại Việt Nam tính đến nay đã sống qua ba thế kỷ và chịu đựng nỗi đau mất mát to lớn vì sự độc lập của Tổ quốc.
Vùng đất Tuyên Bình, Tây Ninh vốn nổi danh với những cánh đồng sen bát ngát và những rặng dừa nước bao quanh dòng kinh vắng. Chính tại nơi này, vào năm 1892, một người con gái tên Trần Thị Viết đã cất tiếng khóc chào đời. Mẹ sinh ra khi đất nước còn chìm trong bóng tối của thực dân, lớn lên trong những ngày gian khó của xứ sở Đồng Tháp Mười, và ra đi khi Tổ quốc đã yên vui vào năm 2011.
Sống trọn 119 tuổi, cuộc đời Mẹ không chỉ là một kỷ lục về thời gian mà là một trường ca về sự kiên trung. Mẹ Viết không chọn cuộc đời làm huyền thoại, chính lịch sử đau thương và hào hùng của dân tộc đã chọn Mẹ để đặt lên vai những gánh nặng vượt quá sức chịu đựng của một người phụ nữ bình thường.
Trong lịch sử kháng chiến, Long An là địa bàn trọng yếu, là cửa ngõ nối liền vùng biên giới với trung tâm miền Nam. Để giữ được dải đất ấy, máu của biết bao người đã đổ xuống. Với Mẹ Viết, cái giá của tự do được tính bằng chính những người con mà Mẹ dứt ruột đẻ ra.
Mẹ có tất cả 10 người con, nhưng có đến 7 người đã nằm lại nơi chiến trường:
Người con cả hy sinh trong kháng chiến chống Pháp. Những người con tiếp theo lần lượt ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và bảo vệ biên giới Tây Nam.
Cứ mỗi lần cách mạng cần, Mẹ lại tiễn một người con lên đường. Người dân Vĩnh Hưng vẫn còn nhớ hình ảnh người mẹ gầy gò, đứng bên bến sông hay cửa rạch, dõi mắt theo bóng lưng những đứa con khuất dần sau rặng lá. Mẹ không ngăn cản, bởi Mẹ hiểu rằng: nếu ai cũng giữ con mình lại dưới mái tranh xưa, thì bao giờ đất nước mới thôi tiếng súng?
Nhưng nghiệt ngã thay, "tiễn con đi thì nhiều, mà đón con về thì chẳng có bao nhiêu". Bảy lần Mẹ nhận tin báo tử là bảy lần trái tim Mẹ bị xẻ làm đôi. Không có tiếng gào khóc phô trương, nỗi đau của người mẹ miền Tây chảy ngược vào trong, mặn đắng và lặng lẽ như nước phù sa sông Vàm Cỏ. Có những chiều, người ta thấy Mẹ lặng lẽ ra bờ kinh, đôi mắt mờ đục vì tuổi tác nhưng vẫn chứa chan một nỗi niềm vô tận, nhìn về phía chiến khu xa xăm – nơi những đứa con của Mẹ đang nằm lại trong lòng đất lạnh.
Khi được hỏi về sự mất mát quá lớn của gia đình, Mẹ Viết đã để lại một câu nói mà sau này trở thành kim chỉ nam cho lòng yêu nước của người dân Long An:
"Con mẹ chết cho dân, cho nước, mẹ không tiếc. Chỉ tiếc là mẹ không còn thêm con để đi đánh giặc".
Câu nói ấy không phải là sự vô tâm, mà là đỉnh cao của đức hy sinh. Mẹ yêu con bằng tình yêu của một người mẹ, nhưng Mẹ yêu Tổ quốc bằng khí chất của một người dân mất nước. Với Mẹ, những người con không hề mất đi, họ đã hóa thân vào từng ngọn cỏ, dòng kinh, vào sự tự do mà hằng ngày Mẹ vẫn hít thở.
Chính sự hy sinh vô bờ bến ấy đã góp phần đúc kết nên tám chữ vàng danh dự mà Trung ương Đảng dành tặng cho Long An: "Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc". Mẹ Viết chính là hiện thân sống động nhất cho tinh thần ấy – một hậu phương vững chãi hơn cả thành đồng vách sắt.
Nếu ví Long An là vùng đất của những đóa sen, thì Mẹ Viết chính là đóa sen bền bỉ nhất, tỏa hương thơm ngát qua ba thế kỷ. Sức mạnh của Mẹ không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ở sự chịu đựng thầm lặng. Mẹ giống như rặng dừa nước ven sông, mặc cho mưa bom bão đạn, mặc cho bão táp cuộc đời, vẫn bám rễ sâu vào đất mẹ, che chở cho cán bộ, nuôi giấu niềm tin vào ngày độc lập.
Mẹ sống đến 119 tuổi như một chứng nhân lịch sử. Mẹ thấy được ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, thấy được quê hương Vĩnh Hưng từ vùng đất "phèn chua nước mặn" trở thành vùng lúa vàng trù phú. Sự trường thọ của Mẹ như một lời khẳng định: chính nghĩa và tình yêu thương luôn có sức sống mãnh liệt hơn bất kỳ sự tàn bạo nào.
Viết về Mẹ Trần Thị Viết, chúng ta không chỉ viết về một nhân vật lịch sử, mà là viết về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Con số 7 liệt sĩ trong một gia đình không đơn thuần là dữ liệu thống kê, đó là vết sẹo không bao giờ lành trên cơ thể dân tộc.
Đứng trước vong linh của Mẹ, mỗi chúng ta đều cảm thấy mình thật nhỏ bé. Mẹ đã cho đi tất cả: những người con, sự bình yên cá nhân và cả tuổi xuân của chính mình. Những gì chúng ta đang có hôm nay – mái trường, những trang sách và bầu trời hòa bình – đều được xây đắp từ những nỗi đau thầm lặng như của Mẹ.
Mẹ Trần Thị Viết đã về với đất mẹ, về với những người con anh dũng của mình sau hơn một thế kỷ miệt mài hy sinh. Nhưng câu chuyện về Mẹ vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm lòng yêu nước cho thế hệ trẻ hôm nay. Mỗi khi nhìn thấy sắc sen hồng trên vùng đất Tây Ninh, người ta lại nhớ về Mẹ – một người mẹ Việt Nam bình dị mà vĩ đại, một huyền thoại sống mãi trong lòng dân tộc.



