MẸ TRÊN ĐỈNH NON CAO

Ở một bản nhỏ thuộc xã Phong Quang cũ (nay là phường Hà Giang 2), có một người mẹ già tóc bạc trắng, dáng người nhỏ bé, tên là Mẹ Cháng Thị Vàng. Mẹ năm nay đã ngoài bảy mươi, sống trong căn nhà sàn nép mình bên triền núi đá.
Ngày nhận tin con ngã xuống, mẹ không khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ ra ngồi bên hiên nhà, nhìn về phía dãy núi mờ xa nơi con đã chiến đấu. Mẹ bảo:
“Nó đã đi giữ đất, giữ trời cho bản làng mình. Nó không về, nhưng đất này vẫn bình yên – thế là được.”
Từ ngày ấy, năm nào đến tháng Bảy, mẹ lại gùi hoa rừng, bát nhang, nắm đất quê lên Nhà bia tưởng niệm trên đỉnh đồi Phong Quang. Mẹ lau từng dòng chữ khắc tên con trai, khẽ vuốt ve như thể sợ con lạnh, rồi ngồi kể chuyện xưa: chuyện ngày con lên đường, chuyện nắm cơm mẹ gói vội, chuyện lời dặn “Mẹ ơi, con đi rồi sẽ về”.
Nhưng con chưa bao giờ về.
Chỉ có những người lính trẻ hôm nay — những chiến sĩ biên phòng, đoàn viên thanh niên, học sinh các trường — vẫn thường ghé qua thăm mẹ, nghe mẹ kể chuyện. Mẹ gọi họ là “con”, còn họ gọi mẹ bằng tiếng “Mẹ” đầy kính trọng.
Căn nhà sàn đơn sơ của mẹ giờ có thêm mái ngói mới, giếng nước sạch và bếp ấm. Mỗi khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng bay trên đỉnh núi, mẹ lại mỉm cười:
“Con trai mẹ nằm ở đâu đó giữa trời Hà Giang này, nhưng linh hồn nó chắc đang mỉm cười, vì đất nước mình yên bình rồi.”


