MẸ TRỊNH THỊ BÂN – HAI NGƯỜI CON RA ĐI, MỘT ĐỜI MẸ GIỮ TRỌN NỖI NHỚ
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, biết bao người con của quê hương đã lên đường làm nhiệm vụ, mang theo tuổi trẻ, niềm tin và khát vọng về một ngày đất nước hòa bình. Phía sau những người con ra trận là những người mẹ lặng lẽ dõi theo. Mẹ không cầm súng nơi chiến trường, nhưng lại là người trao cho Tổ quốc điều quý giá nhất của cuộc đời mình – những người con yêu thương.
MẸ TRỊNH THỊ BÂN – HAI NGƯỜI CON RA ĐI, MỘT ĐỜI MẸ GIỮ TRỌN NỖI NHỚ
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, biết bao người con của quê hương đã lên đường làm nhiệm vụ, mang theo tuổi trẻ, niềm tin và khát vọng về một ngày đất nước hòa bình.
Phía sau những người con ra trận là những người mẹ lặng lẽ dõi theo. Mẹ không cầm súng nơi chiến trường, nhưng lại là người trao cho Tổ quốc điều quý giá nhất của cuộc đời mình – những người con yêu thương.
Trong dòng ký ức thiêng liêng ấy, mẹ Trịnh Thị Bân, sinh năm 1896, quê ở Hoài Châu, là một người mẹ đã chịu đựng nỗi đau mất đi hai người con của mình: liệt sĩ Nguyễn Chơn và liệt sĩ Nguyễn Văn Chai.
HAI NGƯỜI CON – HAI LẦN MẸ TIỄN CON ĐI
Làm mẹ, ai cũng mong những đứa con của mình được lớn lên bình yên, dựng xây gia đình, chăm lo cho cha mẹ lúc tuổi già.
Thế nhưng, trong hoàn cảnh đất nước có chiến tranh, ước mong giản dị ấy của biết bao người mẹ đã phải nhường chỗ cho một tình yêu lớn hơn – tình yêu quê hương, đất nước.
Hai người con của mẹ Trịnh Thị Bân là Nguyễn Chơn và Nguyễn Văn Chai đã lên đường, để rồi mãi mãi không trở về.
Mỗi người con ra đi là một lần người mẹ phải nén nước mắt vào lòng. Với quê hương, đó là những người con đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập, tự do. Nhưng với mẹ, đó mãi mãi là những đứa con bé bỏng mà mẹ từng yêu thương, chăm sóc và mong ngày trở về.
Chiến tranh có thể đi qua, nhưng nỗi nhớ của người mẹ thì không có ngày kết thúc.
NỖI ĐAU CỦA MẸ – MỘT PHẦN LỊCH SỬ CỦA QUÊ HƯƠNG
Mẹ Trịnh Thị Bân thuộc về một thế hệ những người mẹ đã đi qua những năm tháng đất nước nhiều mất mát. Cuộc đời mẹ gắn với quê hương Hoài Châu và cũng gắn với một thời kỳ mà sự hy sinh của mỗi gia đình đã góp phần làm nên ngày hòa bình hôm nay.
Hai người con Nguyễn Chơn, Nguyễn Văn Chai đã nằm lại trong sự nghiệp đấu tranh vì độc lập dân tộc.
Tên tuổi của các liệt sĩ được khắc ghi trong lịch sử và trong lòng quê hương. Còn với người mẹ, sự hy sinh ấy hiện hữu trong từng khoảng trống của mái nhà, trong những ký ức về con và trong nỗi nhớ kéo dài suốt những năm tháng còn lại của cuộc đời.
Có lẽ, không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của một người mẹ mất con. Và càng không có gì có thể bù đắp được khoảng trống khi cùng một mái nhà phải tiễn đưa những người con mãi mãi không trở về.
TRI ÂN NGƯỜI MẸ – TRI ÂN NHỮNG NGƯỜI ĐÃ HY SINH
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, cuộc sống trên quê hương Hoài Châu ngày càng đổi thay, thế hệ trẻ được học tập, trưởng thành và sống trong bình yên, chúng ta càng thấm thía hơn giá trị của những hy sinh đã làm nên cuộc sống hôm nay.
Mẹ Trịnh Thị Bân và hai người con của mẹ là một phần trong ký ức không thể lãng quên của quê hương.
Liệt sĩ Nguyễn Chơn và liệt sĩ Nguyễn Văn Chai đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Mẹ Trịnh Thị Bân đã âm thầm chịu đựng nỗi đau mất con, góp một phần máu xương của gia đình mình vào sự nghiệp đấu tranh giành độc lập dân tộc.
Đó là sự hy sinh không thể đo đếm bằng lời.
CÓ NHỮNG NGƯỜI CON RA ĐI, CÓ NHỮNG NGƯỜI MẸ Ở LẠI
Có những người con đã ra đi và mãi mãi không trở về.
Có những người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ đợi.
Và có những sự hy sinh dù thời gian trôi qua bao lâu vẫn không bao giờ được phép lãng quên.
Nhắc nhớ về mẹ Trịnh Thị Bân, về hai liệt sĩ Nguyễn Chơn và Nguyễn Văn Chai, là để thế hệ hôm nay hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau mỗi ngày bình yên là biết bao tuổi trẻ đã nằm lại, biết bao người mẹ đã chịu cảnh mất con, biết bao gia đình đã gửi những người thân yêu nhất cho quê hương, đất nước.
Xin được đời đời ghi nhớ công ơn của các anh hùng liệt sĩ.
Xin được tri ân những người mẹ đã lặng thầm hy sinh.
Để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, càng phải biết trân trọng quá khứ, gìn giữ hiện tại và có trách nhiệm với tương lai.
Mẹ Trịnh Thị Bân – một người mẹ của quê hương Hoài Châu, hai người con đã hóa thành bất tử trong lòng Tổ quốc.


