MẸ TRONG MÙA ĐẠN LỬA
Gió từ cánh rừng Trường Sơn chiều ấy thổi hun hút, mang theo mùi khói súng và vị đất khô cháy. Con đường mòn dẫn vào làng tôi ngày nào xanh mướt, nay chỉ còn những dấu bom khoét sâu từng hố đen. Giữa bức tranh tàn khốc của chiến tranh, mẹ vẫn đứng đó – dáng người nhỏ bé mà kiên cường, như cây lúa trổ đồng mặc cho nắng lửa.
Mẹ tôi, bà Lựu, người mà cả làng gọi bằng cái tên thân thương: “Má Lựu gùi đạn”.Ngày anh trai tôi theo đơn vị bộ đội, mẹ chỉ lặng lẽ đặt lên vai anh chiếc khăn rằn cũ. Bàn tay gầy guộc run lên một thoáng, nhưng ánh mắt thì sáng như lửa.
“Con đi, mẹ giữ nhà. Đất này còn mẹ là còn lúa xanh để các con quay về.”
Lời mẹ nói, nhẹ mà cứng như đá.
Từ ngày đó, mẹ trở thành người giao liên “không biết mệt”.
Mùa bom đạn, đường rừng hiểm trở, nhưng mẹ chưa một lần chùn bước. Mỗi đêm, mẹ lại gùi đạn, gùi gạo, gùi những lá thư thấm mồ hôi chiến sĩ xuyên qua từng ngã rẽ đầy phục kích. Người ta bảo mẹ liều quá. Mẹ chỉ cười:
“Các con ngoài mặt trận còn không sợ, sao mẹ lại sợ?”
Có những đêm rừng đen đặc như mực, pháo sáng loang lổ như những nhát cắt vào trời. Mẹ nấp vào gốc cây, ôm chặt bao đạn trong lòng. Trái tim mẹ như cũng hòa nhịp cùng tiếng nổ vọng về từ chiến khu xa.Rồi một tin dữ ập xuống: anh trai tôi ngã ở phòng tuyến phía tây – hy sinh khi mới hai mươi tuổi. Lúc người ta đưa tấm giấy báo tử về, mẹ chỉ ngồi lặng. Không khóc. Bàn tay siết chặt mảnh giấy đã nhàu. “Con nằm lại với đất quê mình… cũng là nằm trong tay mẹ.”
Sau ngày ấy, mẹ càng gùi nhiều hơn, đi nhiều hơn. Người ta bảo mẹ như chạy đua với nỗi đau, mang sức mạnh của cả phần đời đã mất.Một lần, bom giội xuống tuyến đường giao liên. Mẹ bị thương nặng, cánh tay trái tê liệt. Ai cũng bảo mẹ nên nghỉ. Nhưng vừa bình phục được đôi chút, mẹ lại tiếp tục. Vì mẹ biết ngoài kia, bộ đội còn cần đạn, cần cơm, cần những lời nhắn gửi.
Ngày hôm nay, khi đứng trước di ảnh mẹ, tôi vẫn nhớ dáng mẹ gùi đạn in lên nền trời đỏ lửa. Mẹ – người phụ nữ bé nhỏ mà trái tim rộng như đất nước.
Trong thời hoa lửa ấy, mẹ đã viết nên câu chuyện của riêng mình: một câu chuyện về tình yêu, lòng kiên cường, và đức hy sinh bất tận của người mẹ Việt Nam anh hùng.
Cho đến ngày đất nước hòa bình, mẹ trở về với mái nhà tranh xiêu vẹo, mang theo cả một đời sương gió. Người ta phong tặng mẹ danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Lúc lên nhận, mẹ chỉ nói một câu:
“Công lao là của các con đã nằm lại. Mẹ chỉ làm điều một người mẹ nên làm.”
.



