Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ TRƯƠNG THỊ CHIẾM – NGƯỜI GIỮ LỬA KHÁNG CHIẾN DƯỚI RỪNG RONG

Tây Ninh17/04/2026LÊ THANH NGÔN (ĐOÀN TRƯỜNG THCS TM)3 lượt xem0 lượt chia sẻ


Tên bài viết:

MẸ TRƯƠNG THỊ CHIẾM – NGƯỜI GIỮ LỬA KHÁNG CHIẾN DƯỚI RỪNG RONG

Nội dung:

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất Long An đã sinh ra biết bao người con ưu tú, nhưng cũng chính nơi đây đã chứng kiến nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ. Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Trương Thị Chiếm chính là một biểu tượng rạng ngời của lòng yêu nước, một nhân chứng sống qua những thời kỳ “hoa lửa” khốc liệt nhất của dân tộc. Cuộc đời mẹ không chỉ là một trang sử về sự mất mát, mà còn là một bản anh hùng ca về ý chí sắt đá của người phụ nữ Nam Bộ.

Mẹ Trương Thị Chiếm sinh năm 1921 và mất năm 2017, hưởng thọ 96 tuổi. Mẹ sinh trưởng và gắn bó cả đời với vùng đất xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An. Những năm tháng chiến tranh, ngôi nhà của mẹ ở vùng ven Rừng Rong không chỉ là nơi nuôi nấng các con khôn lớn, mà còn là một cơ sở bí mật vững chắc của cách mạng. Với vóc dáng gầy guộc nhưng nhanh nhẹn, mẹ đã dành trọn thanh xuân để làm hậu phương cho chồng và các con yên tâm đánh giặc.

Nhắc về những chi tiết “hoa lửa” trong cuộc đời mẹ, người dân vùng Vĩnh Hưng vẫn thường kể về những ngày bám trụ tại vùng căn cứ. Khi ấy, quân địch càn quét liên miên, biến vùng quê yên bình thành vùng “đất trắng”. Mẹ Chiếm đã cùng bà con trong ấp Cả Gừa đối mặt với biết bao gian khổ đặc trưng của vùng Đồng Tháp Mười: những đêm ngủ dưới gầm sạp khi nước dâng cao để tránh pháo, những ngày nhịn đói để dành từng bát gạo trắng gửi vào rừng cho chiến sĩ. Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời mẹ có lẽ là những chuyến bơi xuồng giao liên giữa đêm tối mịt mùng trên những dòng kênh rạch chằng chịt, vừa đi vừa phải quan sát đèn pha của tàu giặc để kịp thời phi tang tài liệu hoặc báo động cho cán bộ. Có lần, bị địch bắt bớ và tra khảo gắt gao, mẹ vẫn thản nhiên đáp trả bằng sự chất phác của người nông dân, bảo vệ an toàn cho bí mật của Đảng đến cùng.

Lý tưởng của mẹ Chiếm rất giản đơn nhưng vô cùng mãnh liệt: “Nước mất thì nhà tan, con mình không đi lính thì con ai đi”. Chính vì suy nghĩ ấy, mẹ đã lần lượt tiễn chồng và các con lên đường. Nỗi đau lớn nhất đời mẹ là khi nhận tin chồng và hai người con trai yêu quý đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Chồng mẹ là liệt sĩ Trần Văn Kiến, cùng hai con trai là liệt sĩ Trần Văn Tài và Trần Văn Tiển đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Nỗi đau nhận tin dữ chồng chất lên nhau, nhưng mẹ đã nén lệ vào lòng, biến đau thương thành hành động bằng cách tiếp tục nuôi giấu cán bộ, làm chỗ dựa cho những người con khác tiếp bước cha anh. Sự hy sinh của gia đình mẹ chính là những viên gạch hồng xây nên tượng đài độc lập của ngày hôm nay.

Sau ngày hòa bình lập lại năm 1975, mẹ Trương Thị Chiếm trở về với công việc ruộng vườn, vui vầy bên con cháu và tham gia công tác phụ nữ tại địa phương. Dù tuổi cao sức yếu, mẹ vẫn luôn giữ lối sống giản dị, khiêm nhường. Những người xung quanh kể lại rằng, mẹ Chiếm lúc sinh thời rất hay kể chuyện xưa cho đám trẻ trong xóm, tính tình mẹ vui vẻ, bao dung nhưng lại rất nghiêm khắc khi dạy bảo con cháu về lòng biết ơn. Mẹ luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ rằng: “Hòa bình này đổi bằng máu nhiều lắm, tụi con phải ráng học, ráng làm sao cho quê hương mình không còn nghèo khó nữa”.

Cảm nhận của bà con lối xóm dành cho mẹ luôn là sự kính trọng tuyệt đối. Mỗi dịp lễ Tết hay ngày thương binh liệt sĩ, căn nhà nhỏ của mẹ lại tấp nập những bước chân tri ân. Với họ, mẹ không chỉ là một người cao tuổi trong làng, mà là một “bảo vật” của quê hương, người đã gánh chịu những nỗi đau tận cùng để đổi lấy bình yên cho mỗi mái nhà. Mẹ đã ra đi vào năm 2017, nhưng di sản về lòng kiên trung và đức hy sinh của mẹ vẫn mãi tỏa sáng như loài hoa sen giữa vùng Đồng Tháp Mười.

Cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Trương Thị Chiếm là một minh chứng hùng hồn cho câu nói: “Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu/ Nghe dịu nỗi đau của mẹ”. Những người mẹ như mẹ Chiếm sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, nhắc nhở chúng ta sống có trách nhiệm hơn với hiện tại và tương lai của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn