Mẹ Trương Thị Thanh – Người mẹ ven biển Dân Thành đi qua thời hoa lửa
Mẹ Trương Thị Thanh (1927–2017), quê xã Dân Thành, huyện Duyên Hải (nay là thị xã Duyên Hải), là Bà mẹ Việt Nam anh hùng tiêu biểu của vùng ven biển kiên cường. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, Mẹ đã lặng lẽ tiễn hai người con trai lên đường chiến đấu và mãi mãi không trở về, để lại một câu chuyện thời hoa lửa thấm đẫm hy sinh, niềm tin và lòng yêu nước son sắt.
Trên mảnh đất ven biển Dân Thành – nơi gió mặn thổi qua những hàng dừa, nơi con người bao đời gắn bó với sóng nước và cũng là vùng đất giàu truyền thống cách mạng của huyện Duyên Hải – có một người mẹ đã sống trọn vẹn gần một thế kỷ đời người, lặng lẽ đi qua chiến tranh bằng sự bền bỉ, hy sinh và niềm tin không bao giờ tắt vào Tổ quốc. Đó là Mẹ Trương Thị Thanh, Bà mẹ Việt Nam anh hùng – biểu tượng cao đẹp của người mẹ Việt Nam thầm lặng mà vĩ đại.
Mẹ Trương Thị Thanh sinh năm 1927, dân tộc Kinh, quê quán xã Dân Thành, huyện Duyên Hải (nay là thị xã Duyên Hải). Mẹ lập gia đình với ông Mai Văn Hoai (sinh năm 1926), người cùng quê, hiền lành, chất phác. Vợ chồng Mẹ sinh được 06 người con, nuôi các con lớn lên trong cảnh quê nghèo ven biển, cuộc sống tuy nhiều thiếu thốn nhưng luôn đậm nghĩa tình, thấm đẫm tinh thần yêu nước và truyền thống cách mạng của quê hương.
Những năm kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, Dân Thành là địa bàn chiến lược, thường xuyên bị địch càn quét ác liệt. Tiếng bom, tiếng súng không chỉ in hằn lên đất đai mà còn khắc sâu vào ký ức của những người mẹ nơi đây. Trong hoàn cảnh ấy, các con của Mẹ Trương Thị Thanh lớn lên sớm hơn tuổi, sớm hiểu thế nào là mất mát, là trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Khi Tổ quốc gọi tên, hai người con trai của Mẹ đã không ngần ngại lên đường nhập ngũ, để lại sau lưng mái nhà nhỏ và người mẹ ngày đêm trông ngóng.
Người con trai đầu là liệt sĩ Mai Văn Đệ, sinh năm 1946, tham gia cách mạng từ ngày 01/01/1962, giữ chức vụ Trung đội trưởng. Trên chiến trường, anh là người chỉ huy trẻ tuổi nhưng mưu trí, dũng cảm, luôn đi đầu trong chiến đấu, được đồng đội tin yêu, cấp trên tin tưởng. Ngày 21/5/1967, trong một trận đánh ác liệt, anh đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Tin dữ báo về quê nhà như một nhát dao cắt sâu vào trái tim người mẹ. Nhưng Mẹ không gục ngã, chỉ lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong, nén đau thương để làm chỗ dựa tinh thần cho gia đình.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì chiến tranh lại tiếp tục cướp đi của Mẹ thêm một người con nữa. Liệt sĩ Mai Văn Huynh, sinh năm 1948, tham gia cách mạng từ ngày 01/01/1960, mang cấp bậc Thượng sỹ, đã trải qua nhiều năm chiến đấu gian khổ. Ở bất cứ cương vị nào, anh cũng luôn kiên trung, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Ngày 30/12/1972, anh anh dũng hy sinh, hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc. Hai người con, hai lần tiễn biệt, nỗi đau của Mẹ Trương Thị Thanh lặng lẽ mà xé lòng, không lời nào diễn tả hết.
Thế nhưng, chính trong đau thương tột cùng ấy, phẩm chất cao đẹp của người mẹ Việt Nam lại hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Mẹ không oán than số phận, không khuất phục trước mất mát, mà lặng lẽ tiếp tục sống, tiếp tục nuôi dạy các con còn lại, giữ vững niềm tin sắt son vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất. Trong sâu thẳm trái tim, nỗi nhớ con luôn thường trực, nhưng song hành với đó là niềm tự hào lớn lao vì các con đã sống và hy sinh xứng đáng cho non sông.
Ghi nhận những cống hiến, hy sinh to lớn ấy, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã phong tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 1852/QĐ-CTN. Danh hiệu thiêng liêng ấy không chỉ là sự ghi nhận của Đảng, Nhà nước và Nhân dân, mà còn là biểu tượng bất tử của lòng mẹ, của sự hy sinh không gì bù đắp được.
Năm 2017, Mẹ Trương Thị Thanh từ trần, khép lại một cuộc đời nhiều gian lao nhưng vô cùng cao đẹp. Hôm nay, trên quê hương Dân Thành yên bình, giữa tiếng sóng biển hiền hòa, hình ảnh Mẹ vẫn còn đó – một người mẹ đã lặng thầm hiến dâng những gì thiêng liêng nhất của đời mình cho Tổ quốc.
Câu chuyện thời hoa lửa về Mẹ Trương Thị Thanh và hai người con liệt sĩ sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau sống xứng đáng hơn với quê hương, với đất nước, với những người mẹ Việt Nam anh hùng đã âm thầm viết nên bản anh hùng ca bất tử cho dân tộc.



