Mẹ và ánh nhìn ra cổng làng
Mỗi ngày, mẹ đều nhìn ra cổng làng một lần, như một thói quen không thể bỏ. Không ai nói với mẹ phải làm vậy, nhưng mẹ vẫn làm.
Có thể mẹ không còn hy vọng nhiều, nhưng ánh nhìn ấy vẫn giữ lại một phần ký ức của ngày con rời đi.
Và cứ thế, ngày này qua ngày khác, mẹ sống cùng ký ức ấy.


