Mẹ và ba tấm bằng Tổ quốc ghi công
Mẹ sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo ven sông. Chồng mẹ tham gia kháng chiến chống Pháp và hy sinh khi mẹ mới ngoài hai mươi tuổi. Một mình mẹ nuôi ba người con khôn lớn. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, cả ba người con trai của mẹ đều lần lượt lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, mẹ không khóc. Mẹ chỉ dặn các con phải sống xứng đáng với quê hương. Rồi từng lá thư báo tử lần lượt gửi về. Ba người con, không ai trở về. Ngôi nhà nhỏ của mẹ treo ba tấm bằng Tổ quốc ghi công. Mỗi chiều, mẹ lặng lẽ thắp hương cho chồng con. Nỗi đau dồn nén nhưng mẹ vẫn kiên cường sống tiếp. Mẹ tham gia nuôi giấu cán bộ trong những năm kháng chiến ác liệt. Mẹ coi bộ đội như con ruột của mình. Khi đất nước hòa bình, mẹ được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Danh hiệu ấy thấm đẫm nước mắt và máu. Mẹ là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng.


