Mẹ và buổi sáng không còn tiếng con gọi
Buổi sáng trong căn nhà nhỏ của mẹ luôn bắt đầu bằng sự im lặng. Không còn tiếng con gọi từ trong nhà, không còn tiếng bước chân chạy vội ra sân. Chỉ còn tiếng gió lùa qua vườn và tiếng chim ngoài hàng cây.
Ngày con đi, mẹ không nghĩ đó là lần cuối cùng được nghe tiếng con. Con chỉ nói “con đi một thời gian rồi con về”, nhẹ nhàng như một chuyến đi xa bình thường. Nhưng chiến tranh đã biến lời hứa ấy thành điều không thể thực hiện.
Nhiều năm trôi qua, mẹ vẫn giữ thói quen dậy sớm, quét sân, dọn bàn thờ, như thể con vẫn đang ở đâu đó trong ngôi nhà này. Mẹ không nói nhiều về nỗi đau, nhưng ai đến cũng thấy rõ sự trống vắng trong ánh mắt.
Có những nỗi mất mát không cần nói ra vẫn đủ khiến người ta nghẹn lại. Với mẹ, sự im lặng mỗi buổi sáng chính là cách mẹ sống cùng ký ức về con.



