Mẹ và căn nhà không bao giờ khóa cửa ký ức
Căn nhà của mẹ nằm nép mình giữa làng quê yên tĩnh, cánh cửa gỗ luôn khép hờ, như thể vẫn chờ một người con bước vào bất cứ lúc nào. Ngày con đi, mẹ không kịp nói lời tiễn biệt trọn vẹn. Chỉ có tiếng dép xa dần trên con đường đất.
Từ đó đến nay, mẹ vẫn giữ nguyên mọi thứ trong nhà. Chiếc giường con nằm, chiếc áo treo trên vách, thậm chí cả chiếc chén cũ vẫn còn đó. Không phải vì mẹ không muốn thay đổi, mà vì mẹ sợ rằng nếu thay đổi, ký ức về con sẽ nhạt đi.
Người ta đến thăm mẹ, thường không nói nhiều. Vì ai cũng hiểu, trong căn nhà ấy, thời gian không trôi theo cách bình thường.



