MẸ VÀ CHIẾC ÁO XANH
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Người mẹ có thói quen mỗi tháng lại giặt chiếc áo cũ của con.
Chiếc áo đã bạc màu từ lâu.
Nhưng bà vẫn giữ nguyên.
Đó là chiếc áo người con mặc trong những ngày cuối cùng ở quê.
Trước lúc đi, anh nói:
“Mẹ giữ làm gì, áo cũ rồi.”
Mẹ đáp:
“Bao giờ con về mẹ vứt.”
Anh cười.
“Thế thì mẹ cứ giữ.”
Anh không biết rằng mẹ sẽ giữ nó lâu hơn cả đời mình.
Sau khi anh hy sinh, người mẹ không muốn ai động vào chiếc áo.
Mỗi khi nhớ con, bà lại lấy ra.
Bà vuốt phẳng từng nếp gấp.
Có lần người cháu hỏi:
“Bà nhớ chú lắm à?”
Bà gật đầu.
“Ừ.”
Chỉ một tiếng.
Nhưng trong đó là cả một đời thương nhớ.
Nhiều năm trôi qua, chiếc áo ngày càng cũ.
Gia đình muốn cất nó vào hộp để bảo quản.
Người mẹ đồng ý.
Trước khi gấp lại, bà áp chiếc áo vào ngực.
“Con vẫn còn ở đây.”
Đó là lần cuối bà nói về chiếc áo.
Sau này, chiếc áo được gia đình lưu giữ cùng những kỷ vật khác.
Nó không phải một món đồ quý.
Nhưng nó kể câu chuyện về một người con, một người mẹ và một lời hứa giản dị.
Có những người mẹ không cần những tượng đài lớn lao.
Họ chỉ cần giữ lại một món đồ của con để mỗi khi nhìn thấy, họ có cảm giác rằng người con ấy chưa từng rời xa.



