Mẹ và con đường đất năm xưa
Con đường đất trước nhà mẹ vẫn vậy, chỉ khác là năm tháng đã làm nó hằn sâu hơn những dấu chân cũ. Ngày con ra đi, con đã bước trên con đường này trong buổi sáng mờ sương, mang theo ba lô và lời hẹn “con sẽ về”.
Mẹ đứng ở cổng làng nhìn theo rất lâu, cho đến khi bóng con khuất hẳn. Từ đó đến nay, mỗi lần ra ngõ, mẹ lại đi chậm hơn một chút, như thể sợ bước nhanh sẽ làm ký ức vỡ ra.
Con đường ấy giờ không còn tiếng bước chân con, nhưng trong lòng mẹ, nó vẫn dẫn con trở về mỗi ngày.



