Bài viết

Mẹ và ngọn đèn không bao giờ tắt

Bài viết tôn vinh biểu tượng ngọn đèn dầu của người mẹ đất thép Long An – một thực thể vừa mang tính chiến thuật trong giao liên, vừa mang tính tâm linh trong sự chờ đợi đằng đẵng. Ngọn đèn không chỉ dẫn lối cho những người con giải phóng trong đêm tối chiến tranh mà còn là ngọn lửa lòng bất diệt, khẳng định bản lĩnh bám trụ và niềm tin sắt đá của hậu phương vào ngày toàn thắng rạng rỡ.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", nơi những đêm trắng vùng biên Đức Hòa, Đức Huệ thường bị xé toạc bởi tiếng pháo bầy và ánh hỏa châu từ đồn giặc, có một ánh sáng nhỏ nhoi nhưng kiên cường vẫn đều đặn thắp lên dưới mái lá đơn sơ. Đó là ngọn đèn dầu của người mẹ đất thép. Suốt những năm tháng "Thời hoa lửa", ngọn đèn ấy chưa bao giờ tắt hẳn. Nó không chỉ là phương tiện soi sáng cho những buổi vá áo lính hay bữa cơm vội nuôi quân, mà còn là một "ngôn ngữ ánh sáng" đầy mưu trí, một biểu tượng cho lòng tận trung vô hạn của người phụ nữ vùng biên viễn đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Trong cuộc đối đầu nghẹt thở ngay sát đồn giặc, ngọn đèn của mẹ chính là một trạm giao liên đặc biệt. Mẹ dùng ánh đèn để làm ám hiệu cho các chiến sĩ đặc công như anh Võ Văn Chương hay những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa đang bám trụ trong lòng địa đạo Đức Huệ. Khi ngọn đèn đặt bên cửa sổ, nghĩa là vùng trắng an toàn, con có thể về hầm bí mật; khi đèn tắt đột ngột, nghĩa là giặc đang càn quét, con hãy ẩn nấp giữa rừng tràm biên thùy. Khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần đã dạy mẹ rằng, ánh sáng của lòng dân phải mạnh hơn bóng tối của quân thù. Lời thề "Độc lập hay là chết" được thắp lên mỗi đêm qua bàn tay mẹ che chắn gió, giữ cho ngọn lửa không bị dập tắt bởi sự bạo tàn của lửa đạn loang màu cánh đồng quê hương.

Cảm xúc của mẹ bên ngọn đèn không bao giờ tắt là sự giao thoa giữa nỗi lo âu thắt ruột và niềm hy vọng rạng ngời. Mẹ ngồi bên ngọn đèn, lắng nghe tiếng bước chân người lính trên đường đất đỏ, lòng thầm cầu nguyện cho các con chân cứng đá mềm. Tình yêu quê hương Long An của mẹ lúc này hiện lên thật thầm lặng: mẹ giữ lửa để con tìm đường về nhà giữa cơn mưa Đức Huệ trắng trời, giữ lửa để sưởi ấm cho linh hồn những người con đã ngã xuống nơi chiến trường Tây Ninh xa xôi. Ngọn đèn dầu nhuốm màu bụi chiến tranh ấy chính là một phần máu thịt của mẹ, một sự bám trụ bền bỉ khẳng định rằng dù quân thù có thể dập tắt sự sống, nhưng không bao giờ có thể dập tắt được ý chí và ánh sáng của niềm tin trong mỗi ngôi nhà đất thép.

Hậu chiến, khi huyện Đức Hòa đã rạng rỡ với ánh điện lung linh của những khu công nghiệp và phố thị sầm uất, mẹ vẫn giữ thói quen thắp một ngọn đèn nhỏ trên bàn thờ vào mỗi buổi hoàng hôn. Ngọn đèn ấy giờ đây không còn làm nhiệm vụ giao liên, nhưng nó vẫn tỏa sáng như một sự nhắc nhở về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Di sản mẹ để lại chính là ngọn lửa truyền thống được trao truyền cho thế hệ cháu con qua những câu chuyện kể bên hiên nhà. Mẹ dạy chúng ta rằng, hòa bình hôm nay được xây đắp từ những đêm trắng giữ lửa gian khổ của cha ông. Ngọn đèn không bao giờ tắt của mẹ mãi mãi là biểu tượng của lòng trung kiên, là ngọn đăng tiêu soi sáng cho thế hệ trẻ Long An vững bước trên hành trình xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ và ngọn đèn không bao giờ tắt | Câu chuyện thời hoa lửa