Mẹ Và Những Lá Thư Từ Tiền Tuyến
Bà Sáu có một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Trong chiếc hộp ấy là hơn ba mươi lá thư của người con trai đang chiến đấu ngoài mặt trận.
Mỗi lần nhận được thư, bà đều đọc đi đọc lại rất nhiều lần.
Có những lá thư chỉ vài dòng:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe.”
“Đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ.”
“Mẹ đừng lo cho con.”
Những dòng chữ ngắn ngủi ấy trở thành nguồn động viên lớn lao.
Chiến tranh ngày càng ác liệt.
Thư gửi về thưa dần.
Có khi ba tháng.
Có khi nửa năm.
Mới nhận được một lá.
Nhưng bà vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Mỗi tối, bà lại lấy thư ra đọc.
Như được nghe chính giọng nói của con trai.
Rồi một ngày, lá thư cuối cùng được gửi về.
Sau đó không còn tin tức nữa.
Nhiều người nghĩ anh đã hy sinh.
Nhưng bà vẫn tin con còn sống.
Mãi đến mùa xuân năm 1975, người con trai trở về.
Anh ôm chầm lấy mẹ.
Bà run run mang chiếc hộp gỗ ra.
– Mẹ giữ tất cả thư của con đây.
Người lính mở từng lá thư cũ.
Những trang giấy đã ngả màu theo năm tháng.
Nước mắt anh lặng lẽ rơi.
Bởi anh hiểu rằng suốt những năm chiến tranh, những lá thư ấy chính là sợi dây nối liền tình mẫu tử.



