Mẹ và những ngôi mộ gió
Trong những chuyến đi thực tế đời viết văn, dù không chủ định, nhưng tôi được gặp nhiều số phận đặc biệt của những bà mẹ mất con, trên những nẻo đường đất nước. Điều ám ảnh tôi mãnh liệt là nỗi đau đáu, trông chờ, khắc khoải của những bà mẹ mong tìm được hài cốt con mình đưa về quê hương. Trên những nghĩa trang bạt ngàn, trùng điệp trải dài khắp miền đất nước, không thể đếm hết những ngôi mộ gió chờ một nắm tro cốt, hay chỉ một vết tích của người hy sinh để an ủi lòng người thân...
Trong những chuyến đi thực tế đời viết văn, dù không chủ định, nhưng tôi được gặp nhiều số phận đặc biệt của những bà mẹ mất con, trên những nẻo đường đất nước. Điều ám ảnh tôi mãnh liệt là nỗi đau đáu, trông chờ, khắc khoải của những bà mẹ mong tìm được hài cốt con mình đưa về quê hương. Trên những nghĩa trang bạt ngàn, trùng điệp trải dài khắp miền đất nước, không thể đếm hết những ngôi mộ gió chờ một nắm tro cốt, hay chỉ một vết tích của người hy sinh để an ủi lòng người thân...
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trương Thị Ngưới.1.Dưới những ngôi mộ ở nghĩa trang liệt sĩ, có biết bao những người lính nằm xuống với hình hài không nguyên vẹn. Người ngã xuống cho Tổ quốc không tìm được hài cốt, không được chôn cất tử tế luôn làm người thân day dứt, trăn trở.Nỗi đau ấy đọng lại trong những rãnh thời gian khắc sâu trên gương mặt mẹ Trương Thị Ngưới - dân tộc Tày, tại bản Nhừng, bên bờ sông Kỳ Cùng, ven thành phố Lạng Sơn. Mẹ có người con trai duy nhất - anh Hoàng Văn Như, hy sinh ở chiến trường Quảng Ngãi năm 1971. Dù bị lãng tai nặng nhưng chương trình “Nhắn tìm đồng đội” nào, mẹ Trương Thị Ngưới cũng mở tivi, cố lắng nghe. “Mấy mươi năm, tôi cố nghe đài, tối nào cũng nghe, chẳng thấy thằng Như đâu!” - Mẹ Trương Thị Ngưới nghẹn ngào.Như bao bà mẹ miền Tây Bắc, Đông Bắc chúng tôi đã gặp, mẹ Trương Thị Ngưới bộc bạch, niềm mơ ước lớn nhất của mẹ là tìm được hài cốt con trai, đưa về nghĩa trang Ca Lộc - quê hương của mẹ, để “con cháu còn được thấy bố nó”. Mẹ nói: “Nhà nước tìm được thằng Như thì cho tôi hay, thấy thằng Như ở đâu thì báo cho tôi biết để tôi đưa con về!”. Vì niềm mơ ước ấy mà mẹ Trương Thị Ngưới đã nỗ lực lao động, chắt chiu từng đồng, “để có dịp mẹ sẽ đi tìm con!”.Tôi lặng nhìn những bà mẹ đã sống cuộc đời cao đẹp, với nỗi đau và sự hy sinh trong thầm lặng. Nơi xóm làng xa xôi ven bờ sông Kỳ Cùng, có một bà mẹ không nguôi nỗi nhớ thương con, không nguôi nỗi trăn trở mang được hài cốt con trai trở về bản làng. Nhưng tôi biết những người mẹ đau đớn vì mất con đã đứng lên với sức mạnh phi thường, như bà mẹ hiện hữu trước mặt tôi - mẹ Trương Thị Ngưới. Bằng sức lao động bền bỉ, bằng tình yêu con cháu thấm đẫm, mẹ đã nỗ lực lao động trên cánh đồng, nỗ lực hàn gắn vết thương chiến tranh.Đến thăm mẹ rồi tôi phải ra đi, nhưng hình ảnh người mẹ ngồi bên tivi, dõi theo chương trình “Nhắn tìm đồng đội” theo suốt tôi trên đường về. Những người đang sống nợ những người mẹ niềm mơ ước “đưa con về quê hương” giản dị nhưng vô cùng lớn lao, trĩu nặng ân tình.


