Mẹ và những người lính trẻ
Mỗi chuyến đò qua sông, Mẹ Suốt gặp rất nhiều chiến sĩ.
Có người còn rất trẻ.
Có người mới rời quê hương lần đầu.
Có người mang trên vai chiếc ba lô nặng trĩu.
Mẹ thường hỏi:
“Các chú quê ở đâu?”
“Đi chiến đấu có nhớ nhà không?”
Những câu hỏi rất đỗi bình thường.
Nhưng trong những ngày chiến tranh, chúng khiến người lính cảm thấy ấm lòng.
Bởi giữa chiến trường, một lời hỏi han cũng giống như tiếng gọi từ quê nhà.
Mẹ không biết tên tất cả những người lính mình từng chở.
Nhưng mẹ nhớ những khuôn mặt.
Nhớ những người con đã đi qua con đò.
Có người trở lại.
Có người không bao giờ trở lại.
Mỗi lần nghe tin một chiến sĩ hy sinh, lòng mẹ lại đau như mất một người con.
Có lẽ vì thế mà mẹ càng quyết tâm chèo đò.
Mẹ hiểu rằng phía trước vẫn còn những người lính cần được tiếp sức.



