Mẹ và tấm huân chương không còn người đeo
Trên bàn thờ, tấm huân chương của con được đặt cạnh di ảnh. Mẹ không hiểu hết giá trị của nó theo cách người khác nói, với mẹ, đó chỉ là dấu vết cuối cùng của con.
Có những lúc mẹ cầm lên, rồi lại đặt xuống rất nhẹ, như sợ làm đau ký ức. Mẹ không nói về chiến công, chỉ nói về con – người đã từng sống, từng cười và từng rời xa mẹ mãi mãi.
Chiến tranh đã kết thúc từ lâu, nhưng tấm huân chương ấy vẫn nằm đó như một lời nhắc nhở không bao giờ cũ.



