Bài viết

Mẹ vẫn chờ con giữa mùa hoa lửa

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ VẪN CHỜ CON GIỮA MÙA HOA LỬA

Có những nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai theo năm tháng. Có những ký ức dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ vẫn còn âm ỉ trong trái tim của những người ở lại. Gia đình tôi có một câu chuyện như thế, một câu chuyện về những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Bà nội tôi là bà Nguyễn Thị Thụ. Khi còn trẻ, bà là một nữ thanh niên xung phong. Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, bà cùng biết bao thanh niên Việt Nam đã không quản gian khổ, hiểm nguy để góp sức cho tiền tuyến. Những con đường bom đạn, những đêm hành quân dưới ánh trăng mờ, những lần đối mặt với máy bay địch đã trở thành một phần tuổi trẻ của bà.

Nhưng có lẽ điều khiến cuộc đời bà mang nhiều mất mát nhất chính là sự hy sinh của người con trai cả – bác tôi, liệt sĩ Nguyễn Duy Thú.

Bác tôi sinh năm 1937. Nhập ngũ tháng 2/1960, khi tuổi đời

còn rất trẻ, bác lên đường nhập ngũ với khát vọng bảo vệ Tổ quốc.

Ngày tiễn con ra trận, bà nội chỉ kịp dặn dò đôi câu giản dị rồi lặng lẽ nhìn theo bóng bác khuất dần trên con đường làng. Bà tin rằng đất nước hòa bình, con trai mình sẽ trở về.

Thế nhưng, điều kì diệu được đón con trai ngày chiến thắng đã không đến, điều bà nhận được sau đó chỉ là tờ giấy báo tử. Bác Nguyễn Duy Thú đã anh dũng hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước ngày 30/12/1969. Sự hy sinh ấy là niềm tự hào của gia đình, nhưng cũng là nỗi đau không gì bù đắp nổi đối với người mẹ.

Những năm tháng sau chiến tranh, trong khi nhiều gia đình tìm được phần mộ người thân, thì gia đình tôi vẫn chưa thể tìm thấy hài cốt của bác. Mỗi khi có thông tin về đồng đội cũ hay nơi chiến trường năm xưa, bà nội lại gửi gắm hy vọng. Bà đi hỏi thăm, tìm kiếm khắp nơi, mong một ngày được đón con trở về với quê hương. Thế nhưng, điều kỳ diệu ấy đã không đến. Cả cuộc đời mình, bà luôn mang theo một nỗi đau đáu trong lòng: “Không biết con mình đang nằm ở đâu?”. Những đêm yên tĩnh, bà thường ngồi trước bàn thờ, nhìn di ảnh người con trai cả rồi lặng lẽ lau nước mắt. Đó là những giọt nước mắt của một người mẹ đã hiến dâng con cho Tổ quốc nhưng chưa một lần được ôm nắm đất nơi con yên nghỉ.

Không chỉ có bác cả, gia đình tôi còn có bác Hai là Nguyễn Duy Tín. Bác cũng tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ và trở về với những thương tích của chiến tranh. Bác được Nhà nước công nhận là thương binh hạng 3/4.

Những vết thương trên cơ thể bác là minh chứng cho những năm tháng chiến đấu gian khổ. Dù sức khỏe bị ảnh hưởng, bác vẫn luôn giữ phẩm chất của người lính Cụ Hồ, sống giản dị, kiên cường và là tấm gương cho con cháu noi theo.

Năm 2009, bà nội tôi qua đời. Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, bà vẫn chưa thực hiện được điều mong mỏi nhất: tìm thấy hài cốt của người con trai đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Ngày tiễn bà về nơi an nghỉ cuối cùng, những người thân trong gia đình đều hiểu rằng bà đã mang theo bên mình nỗi nhớ thương vô hạn dành cho người con liệt sĩ. Nhưng chúng tôi cũng tin rằng, ở một nơi nào đó, bà đã được gặp lại bác Nguyễn Duy Thú – người con mà bà đã chờ đợi suốt hơn bốn mươi năm.

Hôm nay, khi đất nước hòa bình, mỗi lần thắp nén hương trên bàn thờ gia tiên, tôi lại nhớ về bà nội Nguyễn Thị Thụ, về liệt sĩ Nguyễn Duy Thú và thương binh Nguyễn Duy Tín. Họ là những con người bình dị nhưng đã viết nên câu chuyện đẹp của một gia đình trong thời hoa lửa.

Câu chuyện ấy không chỉ là ký ức của riêng gia đình tôi mà còn là hình ảnh thu nhỏ của biết bao gia đình Việt Nam đã hy sinh, cống hiến cho độc lập dân tộc. Để hôm nay, thế hệ chúng tôi được sống trong hòa bình, được học tập và xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.

Và mỗi lần nhắc đến bà nội, tôi lại nhớ mãi một điều: có những người mẹ Việt Nam đã dành cả tuổi trẻ cho đất nước, dành cả cuộc đời để chờ đợi một người con không bao giờ trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn