Mẹ vẫn chờ trong chiều gió lặng
Chiều xuống, ánh nắng nhạt dần trên mái nhà nhỏ, mẹ lại ngồi bên hiên, mắt hướng ra con đường làng quen thuộc. Con đường ấy ngày xưa mẹ đã tiễn con đi, cũng chính con đường ấy mẹ vẫn âm thầm chờ đợi suốt bao năm qua.
Người ta bảo chiến tranh đã kết thúc từ lâu, nhưng với mẹ, dường như nó chưa bao giờ thật sự khép lại. Bởi trong lòng mẹ vẫn còn đó một khoảng trống không thể lấp đầy. Mỗi tiếng gió thổi, mỗi bước chân ngang qua cũng đủ khiến mẹ giật mình, như thể con mình vừa trở về.
Nỗi đau của mẹ không ồn ào, không phô bày, mà lặng lẽ như chính cuộc đời của mẹ. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến người ta xúc động sâu sắc. Mẹ không chỉ mất đi người thân, mà còn mất đi một phần cuộc sống của mình.
Và dù thời gian có trôi qua bao lâu, hình ảnh mẹ ngồi chờ con vẫn là biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử và sự hy sinh vô bờ bến.



