MẸ VẪN ĐỢI
Tình mẹ nơi hậu phương là điểm tựa cho những người con nơi chiến trường.

Chiều nào mẹ Tư cũng ngồi trước hiên nhà nhìn về phía con đường làng phủ đầy bụi đỏ. Bà giữ thói quen ấy từ ngày con trai lên đường nhập ngũ. Chiếc khăn tay cậu để quên năm nào vẫn được mẹ gấp cẩn thận trong ngăn tủ gỗ cũ. Mỗi lần nghe loa xã báo tin chiến thắng, đôi mắt mẹ lại ánh lên niềm hy vọng. Người trong làng ai cũng thương dáng mẹ gầy gò đứng tựa cửa mỗi chiều mưa nắng. Có hôm, bà lặng lẽ mang khoai luộc sang cho mấy đứa nhỏ hàng xóm rồi bảo: “Nhìn chúng nó, mẹ lại nhớ thằng Thành.” Nhiều năm sau ngày hòa bình, người con trai ấy vẫn không trở về. Nhưng mẹ chưa bao giờ thôi chờ đợi. Trong trái tim của một người mẹ Việt Nam, con mình mãi mãi còn sống, mãi mãi là chàng trai tuổi đôi mươi của thời hoa lửa.



