Thân nhân liệt sĩ, người có công

MẸ VẪN ĐỢI CON TRỞ VỀ

Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc nhập ngũ năm 1971 và hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972 khi mới 20 tuổi. Sau chiến tranh, mẹ của anh – bà Nguyễn Thị Đức – đã dành nhiều năm gìn giữ những kỷ vật của con, đặc biệt là cuốn nhật ký nổi tiếng Mãi mãi tuổi hai mươi. Qua những lời kể của bà, hình ảnh một người mẹ liệt sĩ âm thầm chịu đựng nỗi đau mất con nhưng luôn tự hào về sự hy sinh của con mình đã trở thành biểu tượng đẹp của hậu phương Việt Nam. Câu chuyện được nhiều tài liệu và báo chí ghi lại k

Lạng Sơn05/07/2026Triệu Thị Hiền (xã Ba Sơn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong mỗi gia đình liệt sĩ, sự hy sinh không chỉ thuộc về người chiến sĩ ngoài mặt trận mà còn thuộc về những người thân ở hậu phương. Có những người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ đợi, để nhớ thương và để gìn giữ ký ức về người con mãi mãi không trở về.

Bà Nguyễn Thị Đức, mẹ của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, là một người mẹ như thế.

Theo lời kể của bà, Nguyễn Văn Thạc từ nhỏ là người chăm học, giàu tình cảm và luôn sống có trách nhiệm với gia đình. Khi đất nước đang trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, anh viết đơn tình nguyện nhập ngũ, gác lại ước mơ học tập để lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Ngày tiễn con đi, bà cố nén nước mắt, chỉ dặn con một điều giản dị:

"Con hãy sống xứng đáng với quê hương, với Tổ quốc."

Đó cũng là lần cuối cùng hai mẹ con được gặp nhau.

Trong thời gian ở chiến trường, Nguyễn Văn Thạc thường viết nhật ký. Những trang viết ghi lại tâm tư của một chàng trai tuổi đôi mươi với tình yêu gia đình, tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Năm 1972, gia đình nhận được giấy báo tử. Tin dữ khiến cả gia đình lặng người. Theo lời bà Nguyễn Thị Đức, nhiều ngày sau đó bà vẫn không tin con mình đã hy sinh. Mỗi khi có tiếng gõ cửa, bà vẫn nghĩ biết đâu con sẽ trở về.

Nỗi đau ấy theo bà suốt nhiều năm.

Sau ngày đất nước thống nhất, gia đình vẫn nâng niu từng kỷ vật của người con. Chiếc ba lô, những bức thư và đặc biệt là cuốn nhật ký được xem như báu vật.

Khi cuốn nhật ký Mãi mãi tuổi hai mươi được tìm lại và xuất bản, bà Nguyễn Thị Đức xúc động nói rằng mỗi lần đọc lại là một lần như được nghe tiếng con trò chuyện.

Bà kể, có những đêm bà ngồi lặng hàng giờ trước di ảnh con, đọc từng dòng nhật ký đã ngả màu thời gian. Trong từng con chữ, bà cảm nhận được tình yêu thương của người con dành cho cha mẹ và niềm tin son sắt vào tương lai của đất nước.

Dù nỗi đau mất con không bao giờ nguôi, bà luôn tự hào vì con đã sống một cuộc đời đẹp, hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ để góp phần đem lại hòa bình cho dân tộc.

Theo bà, điều an ủi lớn nhất là ngày nay nhiều bạn trẻ tìm đọc cuốn nhật ký, biết đến Nguyễn Văn Thạc và hiểu hơn về sự hy sinh của thế hệ cha anh.

Đối với bà, đó chính là cách người con vẫn đang tiếp tục sống trong lòng các thế hệ mai sau.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Đức không chỉ là câu chuyện của một người mẹ liệt sĩ mà còn là hình ảnh tiêu biểu của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã tiễn con ra trận và lặng lẽ gánh chịu những mất mát không gì bù đắp được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn