MẸ VẪN ĐỢI CON VỀ...
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MẸ VẪN ĐỢI CON VỀ
Có những nỗi đau, thời gian không thể xóa nhòa.
Có những sự chờ đợi, kéo dài không phải ngày, không phải tháng, mà là cả một đời người.
Ở xóm Tân Phú, xã Quảng Châu, người dân vẫn luôn dành sự kính trọng đặc biệt cho bà Hoàng Thị Lài – người mẹ của liệt sĩ Tăng Văn Hồng. Trên gương mặt đã hằn sâu dấu vết của thời gian là đôi mắt hiền từ nhưng luôn chất chứa một nỗi niềm lặng lẽ. Đó là nỗi nhớ dành cho người con đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Ngày con trai lên đường làm nhiệm vụ, bà Lài cũng như biết bao người mẹ Việt Nam khác, cố giấu những giọt nước mắt sau nụ cười động viên. Bà hiểu rằng, khi Tổ quốc gọi tên, người thanh niên nào cũng sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với đất nước.
Người mẹ chỉ mong một điều giản dị: chiến tranh sẽ sớm kết thúc để con được trở về.
Nhưng chiến tranh vốn khốc liệt.
Điều bà chờ đợi không phải là bước chân con trở về trên con đường làng quen thuộc, mà là tin báo người con yêu quý đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Đó là khoảnh khắc mà không một người mẹ nào muốn đối diện.
Nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng nước mắt. Nó lặng lẽ theo bà suốt những năm tháng sau này, trong mỗi mùa lúa chín, mỗi dịp Tết đến, mỗi lần nghe tiếng gọi mẹ của những đứa trẻ trong xóm.
Người con của bà mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.
Còn người mẹ thì tiếp tục sống thay phần con, mang theo niềm tự hào xen lẫn nỗi nhớ không bao giờ nguôi.
Năm tháng trôi qua, ngôi nhà nhỏ nơi xóm Tân Phú đã đổi thay theo nhịp sống mới. Nhưng có một góc nhà dường như thời gian chưa từng chạm tới.
Đó là nơi đặt di ảnh của liệt sĩ Tăng Văn Hồng.
Mỗi sáng, người mẹ già lại thắp một nén hương. Khói hương nhẹ bay như nối liền hai thế giới, để người mẹ được gần con hơn trong những phút giây lặng lẽ. Có lẽ, trong sâu thẳm trái tim mình, bà vẫn luôn tin rằng người con ấy chưa bao giờ rời xa.
Mỗi dịp Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, khi các đoàn thể và chính quyền địa phương đến thăm hỏi, động viên, điều khiến mọi người xúc động nhất không phải là những lời kể dài, mà là ánh mắt của người mẹ khi nhìn lên di ảnh con. Trong ánh mắt ấy có nỗi nhớ, có niềm tự hào và cũng có sự thanh thản của một người mẹ đã chấp nhận hy sinh điều quý giá nhất để đất nước được hòa bình.
Sự hy sinh của liệt sĩ Tăng Văn Hồng đã góp phần làm nên nền độc lập mà chúng ta đang được hưởng hôm nay. Và sự hy sinh thầm lặng của mẹ Hoàng Thị Lài cũng xứng đáng được trân trọng như một phần của bản anh hùng ca dân tộc.
Bởi chiến tranh không chỉ lấy đi những người con ưu tú của đất nước.
Chiến tranh còn để lại phía sau những người mẹ mang nỗi nhớ con suốt cả cuộc đời.
Hôm nay, trên quê hương Quảng Châu đang từng ngày đổi mới, thế hệ trẻ được học tập, lao động và cống hiến trong hòa bình. Mỗi con đường được mở rộng, mỗi ngôi trường khang trang, mỗi mái nhà bình yên đều được đánh đổi bằng máu xương của các Anh hùng liệt sĩ và bằng những giọt nước mắt lặng thầm của những người mẹ.
Câu chuyện về mẹ Hoàng Thị Lài không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình ở xóm Tân Phú.
Đó là câu chuyện của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã tiễn con đi vì Tổ quốc, là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, của đức hy sinh và lòng yêu nước không gì có thể đo đếm.
Để rồi hôm nay, mỗi khi thắp một nén hương tưởng nhớ các Anh hùng liệt sĩ, chúng ta không chỉ tri ân những người đã ngã xuống, mà còn kính cẩn nghiêng mình trước những người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng phần máu thịt quý giá nhất của cuộc đời mình cho đất nước.
Có những người mẹ không bao giờ thôi nhớ con.
Có những người con mãi mãi không trở về.
Nhưng chính tình yêu của người mẹ và sự hy sinh của người con đã làm nên một Việt Nam độc lập, hòa bình và phát triển như hôm nay.



