Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ vẫn đợi con về

Có một nỗi đau mà thời gian không thể xóa nhòa, đó là nỗi đau của người mẹ tiễn con lên đường rồi mãi mãi không được đón con trở về.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Xín Mần (Đoàn xã Xín Mần)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 3:
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (Số 3)

Mẹ vẫn đợi con về

(Bà Lù Già Dy – Mẹ liệt sĩ Lù Sào Mây, thôn Lùng Cháng, xã Xín Mần)

Có một nỗi đau mà thời gian không thể xóa nhòa, đó là nỗi đau của người mẹ tiễn con lên đường rồi mãi mãi không được đón con trở về.

Bà Lù Già Dy, ở thôn Lùng Cháng, là mẹ của liệt sĩ Lù Sào Mây. Năm tháng chiến tranh đã lùi xa, mái tóc của người mẹ cũng đã bạc theo thời gian, nhưng trong trái tim bà, người con trai năm nào vẫn luôn hiện hữu như thuở còn khoác ba lô rời bản.

Ngày con lên đường nhập ngũ, người mẹ vùng cao chỉ biết chuẩn bị cho con ít gạo, vài bộ quần áo và những lời dặn dò giản dị. Bà không biết rằng, đó cũng là lần cuối cùng được nhìn thấy con bằng xương bằng thịt.

Tin báo tử đến giữa những ngày chiến tranh còn khốc liệt. Đối với một người mẹ, không có mất mát nào lớn hơn việc người đầu bạc phải tiễn người đầu xanh. Từ đó, nỗi nhớ con được gửi vào những nén hương, những ngày giỗ và cả những lần đứng lặng trước bàn thờ, mong con nơi xa luôn được bình yên.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Những mùa lúa chín rồi lại qua, những đứa trẻ trong bản lớn lên giữa tiếng cười. Nhưng trong căn nhà nhỏ của bà Lù Già Dy, di ảnh liệt sĩ Lù Sào Mây vẫn được đặt ở nơi trang trọng nhất. Đó không chỉ là sự tưởng nhớ của một người mẹ, mà còn là niềm tự hào về người con đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Mỗi dịp tháng Bảy, khi cán bộ và đoàn viên thanh niên đến thăm hỏi, bà lại kể đôi điều về người con của mình. Không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để thế hệ trẻ hiểu rằng, hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh của những người con ưu tú và cả những người mẹ lặng lẽ gánh chịu mất mát.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện của bà Lù Già Dy vẫn là lời nhắc nhở đầy xúc động về tình mẫu tử và lòng yêu nước. Người mẹ ấy không chỉ sinh ra một người con, mà còn hiến dâng người con ấy cho Tổ quốc.

Để rồi hôm nay, mỗi nén hương được thắp lên trước anh linh liệt sĩ Lù Sào Mây cũng là lời tri ân dành cho người mẹ đã âm thầm chịu đựng nỗi đau lớn nhất của cuộc đời.

Có những người mẹ không mang quân hàm, không cầm súng ra trận, nhưng sự hy sinh của họ cũng lớn lao như những người lính nơi chiến trường. Bởi họ đã hiến dâng điều quý giá nhất – chính người con của mình – cho hòa bình của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn