MẸ VẪN ĐỢI, QUÊ HƯƠNG VẪN NHỚ
MẸ VẪN ĐỢI, QUÊ HƯƠNG VẪN NHỚ

"Có những người mẹ không còn được nghe tiếng con gọi, nhưng suốt cuộc đời vẫn chưa một ngày thôi tự hào về người con ấy."
Mỗi khi tháng Bảy trở về, trên khắp các nghĩa trang liệt sĩ, trong từng ngôi nhà có công với cách mạng và tại những đài tưởng niệm, những nén hương lại được thắp lên bằng tất cả sự thành kính. Đó không chỉ là sự tri ân đối với những người đã ngã xuống, mà còn là lời biết ơn dành cho những người mẹ đã hiến dâng điều quý giá nhất của cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Ở quê hương Tân Mai, mẹ của liệt sĩ Hồ Sỹ Đào vẫn còn sống.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày người con trai khoác ba lô lên đường rồi mãi mãi không trở về, nhưng trong trái tim của người mẹ ấy, hình bóng của con chưa bao giờ nhạt phai. Thời gian có thể làm mái tóc bạc thêm, có thể in dấu lên đôi bàn tay và dáng người, nhưng không thể làm vơi đi tình mẫu tử.
Ngày Hồ Sỹ Đào lên đường, anh mang theo niềm tin của gia đình và kỳ vọng của quê hương. Anh thuộc về một thế hệ mà lòng yêu nước không được thể hiện bằng lời nói, mà bằng những bước chân hướng về phía Tổ quốc đang cần. Khi chiến tranh còn ác liệt, biết bao người đã chọn hy sinh hạnh phúc riêng để giữ lấy hạnh phúc chung cho dân tộc. Hồ Sỹ Đào cũng đã sống trọn vẹn với lý tưởng ấy.
Anh đã ngã xuống khi đất nước còn chưa trọn niềm vui thống nhất. Tuổi trẻ của anh dừng lại giữa chiến trường, nhưng cuộc đời của anh không khép lại trong sự lãng quên. Bởi từ ngày ấy đến hôm nay, quê hương vẫn luôn nhắc tên anh bằng tất cả sự kính trọng, và gia đình vẫn luôn xem anh là niềm tự hào lớn nhất.
Có những món quà không thể đo bằng giá trị vật chất. Đó là những điều chạm đến trái tim. Từ lòng biết ơn đối với các anh hùng liệt sĩ, Đoàn phường Tân Mai đã phục chế chân dung liệt sĩ Hồ Sỹ Đào cùng các liệt sĩ của địa phương và trao lại cho gia đình. Khi bức chân dung được nâng niu trên đôi bàn tay của người mẹ, đó không chỉ là một tấm ảnh được làm rõ hơn, mà còn là hình ảnh của người con năm nào như trở về sau bao năm tháng.
Có lẽ, không ai có thể bù đắp được sự mất mát mà chiến tranh để lại. Nhưng những việc làm nghĩa tình ấy đã cho thấy quê hương chưa bao giờ quên những người con đã hy sinh vì mình. Sự tri ân ấy cũng là lời hứa của thế hệ hôm nay rằng truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" sẽ luôn được gìn giữ và tiếp nối.
Những đoàn viên, thanh niên Tân Mai hôm nay lớn lên trong hòa bình mà các anh đã đánh đổi bằng máu xương. Các bạn trẻ ra quân tình nguyện, chăm sóc Đài tưởng niệm, thăm hỏi gia đình chính sách, phục chế ảnh liệt sĩ... Mỗi việc làm ấy đều là một cách để nói với những người đi trước rằng: chúng con không quên.
Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Hồ Sỹ Đào. Hình ảnh của anh hôm nay không chỉ hiện diện trong bức chân dung đã được phục chế, mà còn hiện diện trong ánh mắt tự hào của người mẹ, trong lòng biết ơn của quê hương và trong trách nhiệm của thế hệ trẻ đang tiếp bước xây dựng Tân Mai ngày càng giàu đẹp.



