Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VẪN ĐỢI TRƯỚC HIÊN NHÀ

Trên mảnh đất Quảng Bình cũ, có những người mẹ tiễn con lên đường rồi lặng lẽ chờ đợi suốt nhiều năm. Dẫu có người không trở về, tình yêu của người mẹ dành cho con và Tổ quốc vẫn vẹn nguyên theo năm tháng.

Quảng Trị03/07/2026Hoàng Trọng Cường "Chi đoàn TDP Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại, đoàn phường Đồng Thuận)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một con ngõ nhỏ ở Quảng Bình cũ vẫn còn ngôi nhà đã bạc màu theo thời gian. Mỗi buổi chiều, người mẹ già lại mang chiếc ghế gỗ ra ngồi trước hiên, lặng lẽ nhìn về con đường dẫn vào làng. Bà kể, ngày con trai nhập ngũ, cả làng đều ra tiễn. Chàng thanh niên mới ngoài đôi mươi chỉ kịp ôm mẹ thật chặt rồi hứa: “Con đi rồi sẽ về.” Câu nói ấy trở thành niềm hy vọng để bà vượt qua biết bao ngày tháng chờ mong. Những lá thư từ chiến trường gửi về thưa dần theo thời gian. Mỗi lần người đưa thư ghé qua đầu ngõ, bà lại hồi hộp bước ra. Có hôm là thư của con, có hôm chỉ là thư của người khác. Dẫu vậy, bà chưa bao giờ thôi hy vọng. Rồi một ngày, người trở về không phải là con trai bà, mà là những đồng đội mang theo tin dữ. Khoảnh khắc ấy, cả khoảng sân trước nhà như lặng đi. Người mẹ không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ ôm chặt chiếc ba lô cũ mà con gửi lại. Nhiều năm đã trôi qua, quê hương Quảng Bình cũ đổi thay từng ngày. Những con đường được mở rộng, những mái nhà mới mọc lên, tiếng trẻ con ríu rít khắp xóm làng. Mỗi khi nhìn thấy các em nhỏ tung tăng đến trường, bà lại mỉm cười. Bà tin rằng, đó chính là điều mà những người con như con trai bà đã hy sinh để gìn giữ. Đến bây giờ, trên bàn thờ nhỏ trong nhà vẫn luôn có một bình hoa tươi. Vào những ngày lễ lớn của đất nước, bà lại cẩn thận lau tấm ảnh của con, kể cho các cháu nghe về người cậu mà chúng chưa từng gặp. Không phải để các cháu nhớ về mất mát, mà để hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh của thế hệ đi trước. Người mẹ ấy chưa bao giờ nhận mình là người đặc biệt. Bà chỉ là một trong rất nhiều người mẹ trên mảnh đất Quảng Bình cũ đã gửi con cho Tổ quốc. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã làm nên sức mạnh của dân tộc và trở thành những câu chuyện đẹp nhất của một “thời hoa lửa” không bao giờ phai trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn