Mẹ vẫn ngồi đợi
Bài thơ là hình ảnh người mẹ Việt Nam âm thầm chờ đợi những người con đi chiến trận, biểu tượng của sự hy sinh và tình yêu thương vô bờ bến.
Mẹ ngồi trước ngõ chiều nay,
Tóc sương đã phủ tháng ngày đợi mong.
Con đi giữ nước non sông,
Mà bao năm tháng vẫn không trở về.
Mẹ không một tiếng than thề,
Chỉ đem thương nhớ gửi về trời xa.
Những đêm gió lạnh hiên nhà,
Mẹ còn thao thức như là ngày xưa.
Đất nước nở những mùa hoa,
Có phần máu thịt của bao mẹ hiền.
Con xin cúi trước thiêng liêng,
Người mẹ đất Việt dịu hiền bao dung.



