Bài viết

MẸ VẪN VƯỢT QUA GIAN KHỔ ĐỨNG LÊN - Mẹ VNAH Dương Thị Tươi  

Vĩnh Long14/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Dương Thị Tươi sinh năm 1908 trong một gia đình nông dân nghèo ở ấp Hòa Thọ, xã Vĩnh Hòa. Năm 18 tuổi, Mẹ lập gia đình với ông Phan Hữu Huệ, một thanh niên hiền lành, tốt bụng là người cùng quê. Năm 1948, ông Huệ chồng Mẹ bị bệnh nặng và qua đời. Tuổi 40 Mẹ phải chịu cảnh góa bụa nuôi nấng tám đứa con thơ: bảy trai, một gái. Gia đình Mẹ không có nhiều vườn ruộng nên Mẹ phải cực khổ, tảo tần mới nuôi được đàn con thơ dại. Dù khó khăn, thiếu thốn nhưng gia đình Mẹ rất ấm cúng vì các con Mẹ đều hiền lành, hiếu thảo, luôn nghe lời Mẹ. Sống trong tình yêu thương bao la, cao cả đó, lớn lên các con Mẹ sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng và hầu hết đều tham gia kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ góp phần giải phóng quê hương.

Không những là một phụ nữ đảm đang hiền dịu được người dân trong xóm ấp kính trọng, Mẹ còn là một phụ nữ gan dạ nhiều lần vận động chị em đấu tranh trực diện với quân thù, chống bắn pháo, ném bom giết hại dân lành. Những năm giặc bình định lấn chiếm, Mẹ bị bắt nhiều lần vì chúng biết các con của Mẹ đều tham gia kháng chiến. Có lần chúng giam cầm Mẹ hơn một tháng ở chi khu Đôn Nhơn (Vĩnh Thành), chúng dùng nhiều cực hình tra khảo nhưng không hề khuất phục được Mẹ.

Cuộc sống khó khăn thiếu thốn Mẹ đều chịu đựng vượt qua. Bom đạn của kẻ thù không làm Mẹ run sợ. Cực hình tra khảo của giặc cũng không khuất phục được Mẹ. Những khổ đau cùng cực, tưởng chừng như không vượt qua nổi khi nhận được tin các con mình lần lượt hy sinh.

Năm 1949, Mẹ tiễn con đầu lòng của mình vào bộ đội. Anh Phan Thái Tú chiến đấu ở Trung đoàn 99 tỉnh Cửu Long. Năm 1951, anh đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh ở Trà Vinh.

Thương con, căm thù giặc, Mẹ âm thầm chịu đựng vượt qua và dạy dỗ các con noi gương chiến đấu anh mình. Chiến tranh ngày càng ác liệt, Mỹ lập chính quyền tay sai bù nhìn ở miền Nam.

Năm 1964, Mẹ gạt nước mắt lần lượt tiễn bốn người con trai lên đường diệt giặc. Anh Phan Hữu Quang vào du kích xã Phú Sơn. Năm 1968, trong một trận chiến đấu chống giặc đi càn, anh đã anh dũng hy sinh. Nhận được tin, Mẹ ngất đi. Tỉnh dậy tinh thần suy sụp, Mẹ tưởng chừng không sao chịu đựng nổi. Mẹ âm thầm đau khổ, gắng gượng vượt qua. Nhưng chiến tranh thật ác nghiệt, chỉ mấy tháng sau, anh Phan Hữu Văn con trai thứ chín của Mẹ chiến đấu ở Tiểu đoàn 516 tỉnh Bến Tre đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh ác liệt tại xã Hữu Định – Châu Thành – Bến Tre.

Thương nhớ con, không gặp mặt con lần cuối, nước mắt tuôn trào, nghẹn ngào Mẹ chẳng thốt nổi nên lời. Nhưng lần này thì Mẹ tỉnh táo hơn bởi Mẹ hiểu biết bao gia đình khác trong ấp, trong xã cũng phải chịu cảnh hy sinh mất mát này. Từ đó Mẹ âm thầm lặng lẽ lao vào công việc để khuây khỏa phần nào. Mẹ động viên dâu con, các cháu vững tin vào ngày chiến thắng. Đêm đêm Mẹ thao thức cắm những nén nhang trên bàn thờ chồng, bàn thờ con với những giọt nước mắt mong mỏi hai người con trai còn lại bình yên trở về đoàn tụ trong ngày chiến thắng. Niềm tin của Mẹ được đền đáp. Ngày 30.4.1975 đến, anh con trai thứ Tư của mẹ bình yên trở về công tác ở ấp để góp phần nuôi dưỡng Mẹ. Anh thứ Bảy vào bộ đội từ năm 1961 là thương binh mất một cánh tay cũng trở về công tác ở xã, ngày ngày an ủi chăm sóc Mẹ.

Tuổi 92, Mẹ già yếu lắm. Khi chúng tôi đến xin gặp để viết bài này thì Mẹ rất vui dù phải có người dìu Mẹ mới đi đứng được. Tuy nhiên đôi mắt Mẹ còn đọc được chữ và trí nhớ Mẹ rất minh mẫn. Mẹ từ từ nhớ lại và kể như trên. Ngồi nghe ghi lại nhưng chúng tôi nghẹn ngào, nước mắt rơi theo từng lời kể của Mẹ.

Chia tay Mẹ lòng tôi khắc khoải mãi: tuổi trẻ ngày nay phải sống thế nào cho xứng đáng với sự hy sinh âm thầm cao cả đó.

Mẹ Dương Thị Tươi qua đời vào năm 2008.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn