Mẹ Viết – Dòng sông lặng lẽ chảy qua ba thế kỷ
Người ta thường ví những người Mẹ Việt Nam Anh hùng như những dòng sông. Với Mẹ Trần Thị Viết, dòng sông ấy đã chảy lặng lẽ, bền bỉ qua ba thế kỷ, mang theo trong lòng nó cả phù sa của yêu thương và những vết cắt đau thương của chiến tranh.
Hình bóng nhỏ bé giữa vùng Đồng Tháp Mười
Hình ảnh Mẹ Viết in đậm trong ký ức của người dân ấp Cả Gừa, xã Tuyên Bình Tây không phải là một người phụ nữ quyền uy, mà là một dáng hình nhỏ bé, chỉ cao 1,55 mét và nặng chừng 37 ki-lô-gram. Mẹ là người con của đất Tuyên Bình, Kiến Tường, cả đời gắn liền với những mùa nước nổi dâng cao đến 4-5 mét, nơi cá tôm theo dòng nước thượng nguồn về sinh sôi, cũng là nơi mẹ chắt chiu từng miếng ăn cho các con. Cuộc đời mẹ là chuỗi ngày quần quật từ đan đệm, đan giỏ xách đến buôn bán cá, miệt mài không nghỉ đến tận canh hai, ngay cả khi chiến tranh đã phá tan cuộc sống thanh bình của làng quê.
Khi nỗi đau hóa thành niềm kiêu hãnh
Chiến tranh đã tàn nhẫn lấy đi của mẹ những người con trai máu mủ. Mẹ đã tiễn lần lượt anh Nguyễn Văn Liễng, Nguyễn Văn Tao, Nguyễn Văn Kiến, Nguyễn Văn Trị, Nguyễn Văn Dẫu, Nguyễn Văn Anh và Nguyễn Văn An ra đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Đau đớn nhất là ngày mẹ nhận tin “kép” về sự hy sinh của hai con trai Nguyễn Văn Anh và Nguyễn Văn An ngay tại quê nhà. Dù vậy, mẹ chưa bao giờ gục ngã bằng nước mắt; mẹ đón nhận nỗi đau bằng trái tim vĩ đại của người giữ lửa cho cách mạng. Đêm đêm, những chiếc đèn lồng mẹ treo trước cửa không chỉ là tín hiệu báo tin cho con cháu về nhà, mà còn là ánh sáng chỉ đường cho chiến sĩ Việt Minh vào làng trong sự nghi ngờ của kẻ thù.
Người mẹ của sự bao dung
Bên cạnh tinh thần kiên cường, mẹ còn là điểm tựa ấm áp cho gia đình. Sau khi các con hy sinh, mẹ đã hai lần đứng ra làm đám cưới cho con dâu Phan Thị Thép với các anh em, rồi đón chị cùng 5 đứa cháu nội về nương tựa dưới mái nhà mình. Hình ảnh ấy, một người mẹ chồng hy sinh hạnh phúc cá nhân, vun đắp cho con dâu, trở thành biểu tượng cao quý của đạo đức người Việt.
Kỷ lục của trái tim
Năm 2010, Mẹ Viết được công nhận là người phụ nữ cao tuổi nhất Việt Nam, và dù không kịp đợi để xác lập kỷ lục Guinness thế giới trước khi về với đất mẹ vào ngày 18 tháng 6 năm 2011, di sản của mẹ vẫn sống mãi. Với gần 500 con cháu nối dõi, mẹ đã khép lại một cuộc đời dài 119 năm, một đời làm lụng vất vả, chăm lo cho gia đình và cho cả đất nước. Mẹ không chỉ sống, mẹ đã trở thành một phần bất tử của lịch sử.



