Mẹ Việt Nam anh hùng 102 tuổi và niềm tin gửi vào tương lai - Đào Thị Vui
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Mẹ Việt Nam anh hùng 102 tuổi và niềm tin gửi vào tương lai
Ở tuổi 102, Mẹ Việt Nam anh hùng Đào Thị Vui vẫn ngồi nơi hiên nhà nhỏ ở thôn Đại An Khê, xã Hải Lăng, Quảng Trị, đôi mắt sâu nhưng sáng, giọng nói chậm rãi mà rắn rỏi. Người mẹ ấy, chứng nhân của cả một thế kỷ chiến tranh – hòa bình, đã mang trong tim mình những mất mát lớn lao và niềm tin bất diệt vào Tổ quốc.
Người phụ nữ “thép” giữa vùng đất lửa
Sinh ngày 5.5.1923, tuổi đôi mươi của mẹ Vui gắn với những năm tháng bão lửa. Cùng chồng – liệt sĩ Lê Hồi, mẹ tham gia hoạt động cách mạng: làm liên lạc, đào hầm, che giấu cán bộ ngay trong lòng địch. Mỗi lần bị bắt, bị đánh đập, mẹ đều im lặng. Mẹ kể:“Chúng đánh đến ngất đi, tỉnh lại rồi đánh tiếp. Nhưng nghĩ đến đồng đội đang nằm trong hầm, mẹ không thể mở miệng.”
Năm 1949, chồng mẹ hy sinh. Mẹ ôm nỗi đau mất người bạn đời năm đôi mươi, một mình nuôi con trai duy nhất Lê Thịnh giữa những trận bom
liên miên. Tuổi thơ của anh Thịnh là tuổi thơ chạy giữa những hầm bí mật, nghe mẹ dặn “đừng khóc, địch nghe thấy”.Anh lớn lên thành cán bộ kinh – tài, rồi hy sinh năm 1969, khi mới 22 tuổi. Nghe tin dữ, mẹ “như rụng rời”, nhưng vẫn tự nhủ:“Con hy sinh cho Tổ quốc. Mẹ không được phép ngã.”
Giữa những năm 1966–1972, Hải Thượng là tâm điểm bom đạn. Có lần bị bắt ngay trước miệng hầm
chứa 17 cán bộ, mẹ bị đánh, bị đổ nước xà phòng vào mũi miệng ép khai. Nhưng đáp lại, chỉ là sự im
lặng bất khuất.Với những cống hiến lớn lao, năm 1994, mẹ được phong tặng Mẹ Việt Nam anh hùng.
Cái ôm làm lay động triệu trái tim
Ngày 26.7 vừa qua, nhân kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ, Thủ tướng Phạm Minh Chính đến thăm mẹ Vui. Cuộc gặp giản dị trong căn nhà nhỏ bất ngờ trở thành một trong những hình ảnh xúc động nhất được lan tỏa trên mạng xã hội. Khi Thủ tướng hỏi thăm sức khỏe và tri ân những hy sinh của mẹ, bà nắm chặt tay ông rồi ôm người đứng đầu Chính phủ như ôm đứa con xa nhà trở về. Một cái ôm ấm áp, chân thành, khiến bao trái tim bồi hồi.Mẹ gửi gắm:“Mẹ già rồi nhưng lòng mẹ luôn hướng về Tổ quốc. Mong thế hệ sau giữ lấy hòa bình, yêu nước, thương dân, xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.”
Không chỉ lãnh đạo Nhà nước, tuổi trẻ cả nước cũng dành cho mẹ món quà đặc biệt: một bức ảnh phục dựng cảnh mẹ ngồi bên người con trai liệt sĩ và một đoạn video 45 giây tái hiện khoảnh khắc hai mẹ con “gặp lại”, được làm bằng AI. Khi xem, mẹ bật khóc:“Như được gặp lại con mình khi còn sống…”. Những người phụ nữ thầm lặng đào hàng trăm hầm bí mật, nuôi giấu cán bộ, tiễn con vào chiến trường mà không đón được ngày trở về.Để tri ân các mẹ, địa phương đã xây dựng Khu tưởng niệm Mẹ Việt Nam anh hùng, nơi đặt di ảnh 94 người mẹ đã khuất. Chỉ còn một vị trí trống – vị trí dành cho mẹ Đào Thị Vui. Ngày nay, mẹ sống hiền hòa giữa xóm làng. Tuổi 102, dáng nhỏ đi nhiều nhưng ánh mắt vẫn
nguyên sự cứng cỏi của người từng đi qua lằn ranh sinh tử.
Cuộc đời mẹ Vui là một câu chuyện dài của lòng trung hiếu, của tình yêu nước và của niềm tin không bao giờ tắt vào thế hệ mai sau.Một biểu tượng bất khuất của vùng đất lửa Quảng Trị. Một ngọn lửa ấm áp để hôm nay và mai này chúng ta soi vào – để biết trân trọng, biết biết ơn, và biết sống xứng đáng.



