MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG (5)
Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010) là biểu tượng bất diệt của sự hy sinh thầm lặng. Cuộc đời mẹ là một bản anh hùng ca đau thương nhưng lẫm liệt với 9 con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại là liệt sĩ.Dù 12 lần nhận giấy báo tử, mẹ vẫn kiên cường làm hậu phương, đào 5 hầm bí mật ngay trong vườn nhà để nuôi giấu cán bộ cách mạng.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010) là biểu tượng bất diệt của sự hy sinh thầm lặng. Cuộc đời mẹ là một bản anh hùng ca đau thương nhưng lẫm liệt với 9 con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại là liệt sĩ.Dù 12 lần nhận giấy báo tử, mẹ vẫn kiên cường làm hậu phương, đào 5 hầm bí mật ngay trong vườn nhà để nuôi giấu cán bộ cách mạng. Hình ảnh mẹ ngồi bên mâm cơm với những bát đũa trống trải chờ con trở về đã trở thành nỗi xúc động ám ảnh, tạc nên chân dung người phụ nữ Việt Nam “Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang”.Mẹ qua đời thọ 106 tuổi, hình ảnh mẹ chính là nguyên mẫu của Tượng đài Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam. 2 Bài viết Mẹ Nguyễn Thị Thứ: Tượng Đài Vĩnh Cửu Của Lòng Mẹ Việt Nam Trong dòng chảy lịch sử đầy thăng trầm của dân tộc Việt Nam, có những sự hy sinh đã trở thành huyền thoại. Mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010), quê tại xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, chính là hiện thân cao đẹp nhất cho sự hy sinh ấy. Với 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại là liệt sĩ, cuộc đời mẹ là một minh chứng sống động cho nỗi đau và sự quật cường của những người mẹ trong chiến tranh. 1. Cuộc đời bình dị bên dòng sông Thu Bồn Mẹ Thứ sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại vùng đất Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng. Như bao người phụ nữ cùng thời, mẹ lớn lên, lấy chồng, sinh con và tần tảo sớm hôm với ruộng đồng. Cuộc đời mẹ lẽ ra đã êm đềm trôi qua bên lũy tre làng nếu chiến tranh không ập đến. Quảng Nam vốn là “vùng đất lửa”, nơi diễn ra những cuộc giao tranh ác liệt nhất. Chính lòng yêu quê hương và căm thù giặc đã hun đúc nên tinh thần cách mạng trong gia đình mẹ. Mẹ không cầm súng, nhưng mẹ chính là hậu phương vững chắc nhất, là người đã lần lượt tiễn những người thân yêu nhất của mình ra đi vì độc lập dân tộc.
2. Những cuộc tiễn đưa không có ngày trở về Nỗi đau của mẹ Thứ không ập đến cùng một lúc mà nó gặm nhấm, giằng xé suốt hàng chục năm ròng rã. Cứ mỗi lần một người con ra đi, mẹ lại thắt lòng chờ đợi. Nhưng nghiệt ngã thay, những tờ “Giấy báo tử” cứ lần lượt gửi về thay cho những đứa con bằng xương bằng thịt. Năm 1948: Người con đầu lòng Lê Tự Chuyển hy sinh khi làm nhiệm vụ. Từ năm 1948 đến 1975: Lần lượt các người con khác là Lê Tự Xuyến, Lê Tự Hàn, Lê Tự Lem, Lê Tự Nự... và cuối cùng là người con út Lê Tự Trịnh hy sinh chỉ vài giờ trước khi Sài Gòn giải phóng (30/4/1975). Chín người con trai của mẹ đã nằm lại trên khắp các chiến trường từ Bắc chí Nam. Có những người mẹ chưa kịp nhìn mặt lần cuối, có những người hy sinh mà đến nay hài cốt vẫn chưa tìm thấy hoàn vẹn. Nỗi đau chồng chất nỗi đau khi con rể và hai cháu ngoại của mẹ cũng ngã xuống vì màu cờ sắc áo.
3. Hình ảnh gây xúc động: Những bát cơm và đôi đũa chờ đợi Người dân Điện Bàn vẫn thường kể lại hình ảnh mẹ Thứ mỗi chiều tà lại ra đầu ngõ ngóng con. Trong căn nhà nhỏ, mẹ vẫn giữ thói quen bày sẵn những bát cơm, những đôi đũa trên mâm như thể các con chỉ đi làm đồng về muộn. “Mẹ vẫn đợi, vẫn chờ... Dù biết các con không về nữa, nhưng lòng mẹ thì không bao giờ nguôi hy vọng.” Sự hy sinh của mẹ Thứ không chỉ là việc mất đi người thân, mà còn là sự chịu đựng gian khổ trong vùng địch hậu. Mẹ từng đào hầm bí mật trong khu vườn nhà mình để nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Nhiều lần bị địch bắt bớ, tra tấn, đe dọa nhưng mẹ vẫn một lòng sắt son với cách mạng. Đối với mẹ, mỗi người chiến sĩ đều là con, là cháu của mình.
4. Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng – Linh hồn của dân tộc Để ghi nhớ công ơn của mẹ và hàng triệu bà mẹ khác, Nhà nước đã lấy mẹ Nguyễn Thị Thứ làm nguyên mẫu để xây dựng Quần thể kiến trúc Tượng đài Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại Núi Cấm, TP. Tam Kỳ, Quảng Nam. Kiến trúc: Tượng đài có hình dáng của một ngọn núi hùng vĩ, uốn lượn như cánh cung. Ở chính giữa là gương mặt mẹ Thứ với những nếp nhăn của thời gian, ánh mắt bao dung và đượm buồn nhưng đầy nghị lực. Ý nghĩa: Hai bên tượng đài là hình ảnh những khối đá tự nhiên biểu tượng cho các con của mẹ đang quần tụ, che chở cho đất nước. Đây là công trình văn hóa tâm linh lớn nhất Đông Nam Á dành cho người phụ nữ.
5. Hành trình cuối cùng và Di sản để lại Mẹ Nguyễn Thị Thứ trút hơi thở cuối cùng vào lúc 01 giờ 40 phút ngày 10/12/2010, thọ 106 tuổi. Mẹ ra đi trong sự tiếc thương vô hạn của nhân dân cả nước. Mẹ được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ huyện Điện Bàn, bên cạnh những người con thân yêu của mình. Cuộc đời mẹ Thứ đã trở thành một biểu tượng bất diệt: Biểu tượng của lòng hy sinh: Mẹ cho đi tất cả mà không đòi hỏi gì cho bản thân. Biểu tượng của sức mạnh phụ nữ Việt Nam: “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”. Lời nhắc nhở về hòa bình: Nhìn vào cuộc đời mẹ, chúng ta hiểu được cái giá của tự do được đổi bằng xương máu của bao thế hệ. Qua đó,Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một cá nhân, mẹ là hiện diện của lịch sử, là linh hồn của đất nước. Những người như mẹ đã biến nỗi đau thành sức mạnh, biến mất mát thành sự bất tử. Tên của mẹ sẽ mãi mãi được khắc ghi trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam như một lời tri ân sâu sắc nhất.


