MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG (6)
Câu chuyện kể về bà Nguyễn Thị Hòa – một cựu thanh niên xung phong trực tiếp tham gia phục vụ chiến trường trong kháng chiến chống Mỹ. Từ khi còn rất trẻ, bà tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển và đảm bảo giao thông trên tuyến lửa Trường Sơn, đối mặt với bom đạn, gian khổ và mất mát. Dù bị thương và mang thương tật suốt đời, bà vẫn kiên cường cống hiến cho đến ngày đất nước thống nhất. Hòa bình lập lại, bà trở về đời thường với cuộc sống giản dị, trở thành nhân chứng lịch sử
4. CÂU CHUYỆN: NGƯỜI CON GÁI TUỔI ĐÔI MƯƠI TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN
Bà Nguyễn Thị Hòa, năm nay đã ngoài tám mươi tuổi, là một cựu thanh niên xung phong từng trực tiếp tham gia phục vụ chiến trường trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bà sinh ra và lớn lên tại một làng quê nghèo ở trung du Bắc Bộ. Năm 1965, khi vừa tròn hai mươi tuổi, gác lại ước mơ học hành và tuổi trẻ còn dang dở, bà viết đơn tình nguyện lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Ngày chia tay gia đình, hành trang của bà chỉ là một bộ quần áo nâu sờn, chiếc ba lô nhỏ và một niềm tin mãnh liệt: đất nước nhất định phải độc lập, nhân dân nhất định phải được tự do. Bà cùng hàng trăm thanh niên khác hành quân vào tuyến lửa Trường Sơn – nơi được coi là “mạch máu giao thông” chi viện cho chiến trường miền Nam.
Nhiệm vụ của bà và đơn vị thanh niên xung phong là mở đường, lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược, bảo đảm giao thông thông suốt cho xe ra tiền tuyến. Ban ngày, máy bay địch liên tục ném bom, ban đêm các đội lại tranh thủ ra đường sửa chữa, san lấp. Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở, bà cùng đồng đội phải dùng tay không để đào bới, kéo từng khối đất nặng, chỉ mong con đường sớm thông xe.
Chiến tranh không chỉ cướp đi sức lực mà còn cướp đi cả tuổi xuân và máu xương của nhiều người. Bà Hòa từng chứng kiến đồng đội của mình ngã xuống ngay bên con đường vừa được sửa xong. Có người mới hôm qua còn cùng bà chia nhau nắm cơm vắt, hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại giữa rừng sâu. Những mất mát ấy trở thành nỗi đau không thể quên, nhưng cũng là động lực để bà và đồng đội càng thêm kiên cường, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Trong một lần làm nhiệm vụ, bà bị sức ép bom làm bị thương nặng ở chân. Dù mang thương tật suốt đời, bà vẫn xin ở lại đơn vị tiếp tục phục vụ cho đến ngày chiến tranh kết thúc. Với bà, được góp một phần nhỏ bé cho thắng lợi chung của dân tộc là điều thiêng liêng và cao quý nhất.
Ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê hương với thân thể không còn lành lặn, mang trong mình những vết thương cả về thể xác lẫn tinh thần. Bà trở thành thương binh, sống cuộc đời giản dị như bao người dân khác. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà chưa từng than phiền hay đòi hỏi, bởi theo bà, “mình còn sống trở về đã là may mắn hơn nhiều đồng đội”.
Hôm nay, mỗi khi các đoàn viên, sinh viên đến thăm và nghe bà kể chuyện, giọng bà vẫn chậm rãi nhưng ánh mắt sáng lên niềm tự hào. Những câu chuyện của bà không chỉ tái hiện một thời chiến tranh ác liệt, mà còn truyền đi tinh thần xung phong, ý chí vượt khó và lòng yêu nước sâu sắc cho thế hệ trẻ.
Việc lưu giữ và tuyên truyền những câu chuyện của các cựu thanh niên xung phong – những nhân chứng lịch sử sống như bà Nguyễn Thị Hòa có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Đó không chỉ là sự tri ân đối với quá khứ, mà còn là cách bồi dưỡng lý tưởng cách mạng, hun đúc trách nhiệm xã hội cho đoàn viên, thanh thiếu nhi trong thời đại hôm nay.
Tuổi trẻ của bà đã đi qua trong bom đạn, nhưng tinh thần thanh niên xung phong năm ấy vẫn còn sống mãi, trở thành ngọn lửa soi đường cho thế hệ trẻ Việt Nam tiếp bước.


