Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng (8)

Trong lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc của dân tộc Việt Nam, có những con người bình dị nhưng lại làm nên những điều phi thường. Họ không xuất thân từ những gia đình quyền quý, không nắm giữ chức vụ cao sang, nhưng bằng lòng yêu nước và sự hi sinh thầm lặng, họ đã khắc tên mình vào trang sử vàng của dân tộc. Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Suốt – người mẹ chèo đò trên sông Nhật Lệ – chính là một biểu tượng đẹp như thế. Cuộc đời và sự hi sinh của mẹ là minh chứng hùng hồn cho tinh thần bất khuất,

Thái Nguyên31/03/2026Nguyễn Triệu Thuỳ Dương (K48- NNA8)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc của dân tộc Việt Nam, có những con người bình dị nhưng lại làm nên những điều phi thường. Họ không xuất thân từ những gia đình quyền quý, không nắm giữ chức vụ cao sang, nhưng bằng lòng yêu nước và sự hi sinh thầm lặng, họ đã khắc tên mình vào trang sử vàng của dân tộc. Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Suốt – người mẹ chèo đò trên sông Nhật Lệ – chính là một biểu tượng đẹp như thế. Cuộc đời và sự hi sinh của mẹ là minh chứng hùng hồn cho tinh thần bất khuất, kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1906 tại Quảng Bình – mảnh đất miền Trung nắng gió, nơi từng hứng chịu biết bao đau thương vì bom đạn. Từ nhỏ, mẹ đã sống trong cảnh nghèo khó, quen với lao động vất vả. Lớn lên, mẹ gắn bó với nghề chèo đò trên sông Nhật Lệ. Công việc ấy tuy đơn sơ nhưng đòi hỏi sự bền bỉ, dẻo dai và trách nhiệm. Con sông hiền hòa ấy không chỉ nuôi sống mẹ mà còn trở thành chứng nhân cho những năm tháng chiến tranh ác liệt sau này.

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra, Quảng Bình trở thành tuyến lửa ác liệt. Bến đò Nhật Lệ giữ vai trò quan trọng trong việc vận chuyển bộ đội, lương thực và vũ khí từ hậu phương ra tiền tuyến. Địch tập trung đánh phá dữ dội nhằm cắt đứt tuyến giao thông huyết mạch này. Bom rơi, đạn nổ ngày đêm, khói lửa bao trùm cả một vùng trời. Giữa hoàn cảnh hiểm nguy ấy, mẹ Suốt – khi đã ngoài năm mươi tuổi – vẫn không quản ngại gian khổ, tình nguyện chèo đò phục vụ kháng chiến.

Mỗi chuyến đò của mẹ là một lần đối mặt với cái chết. Bom có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, sóng nước có thể cuộn trào vì sức ép của đạn pháo. Nhưng người mẹ nhỏ bé ấy vẫn vững tay chèo, bình thản đưa từng tốp bộ đội sang sông. Hình ảnh mẹ giữa mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm. Có lần, khi mọi người khuyên mẹ nên tạm nghỉ vì quá nguy hiểm, mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: “Còn người qua sông là còn chèo.” Câu nói ấy giản dị mà chứa đựng biết bao trách nhiệm và tình yêu nước.

Không chỉ dũng cảm, mẹ còn giàu tình thương. Đối với các chiến sĩ, mẹ như người mẹ ruột thịt. Mẹ hỏi han, động viên, lo lắng cho từng bữa ăn, giấc ngủ của họ. Những chuyến đò không chỉ chở người và hàng hóa mà còn chở cả niềm tin và sự ấm áp của hậu phương. Trong ánh mắt của các chiến sĩ trẻ, mẹ Suốt là điểm tựa tinh thần, là hình ảnh của quê hương đang dõi theo và tiếp sức.

Suốt nhiều năm liền, mẹ đã chèo hàng nghìn chuyến đò an toàn, góp phần giữ vững mạch giao thông chiến lược. Sự kiên cường của mẹ khiến kẻ thù không thể khuất phục. Hình ảnh ấy đã đi vào thơ ca, trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều tác phẩm nghệ thuật. Nhà thơ Tố Hữu từng khắc họa mẹ như một người phụ nữ “gan góc” giữa lửa đạn, làm sáng lên vẻ đẹp của con người Việt Nam trong chiến tranh.

Năm 1968, trong một trận oanh tạc dữ dội của không quân Mỹ, mẹ Suốt đã anh dũng hi sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mẹ là nỗi đau lớn đối với quê hương Quảng Bình và cả nước. Nhưng cái chết ấy không hề vô nghĩa. Nó là minh chứng cho tinh thần “sống anh dũng, chết vẻ vang” của một con người suốt đời vì nước, vì dân. Sau này, mẹ được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng – phần thưởng cao quý cho những cống hiến to lớn.

Cuộc đời Nguyễn Thị Suốt cho ta hiểu rằng chủ nghĩa anh hùng không phải điều gì xa vời. Anh hùng có thể là một người lao động bình thường, một người mẹ thầm lặng, nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng hi sinh tất cả. Mẹ không cầm súng ra trận, nhưng mái chèo của mẹ cũng chính là một vũ khí góp phần làm nên chiến thắng. Sự hi sinh của mẹ nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm với gia đình và đất nước.

Trong thời đại mới, chúng ta không còn phải chèo đò giữa bom rơi đạn nổ, nhưng vẫn phải đối mặt với những thử thách khác. Tinh thần của mẹ Suốt – tinh thần dũng cảm, tận tụy và hết lòng vì cộng đồng – vẫn luôn là bài học quý giá. Mỗi học sinh cần cố gắng học tập tốt, rèn luyện đạo đức, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh để xứng đáng với sự hi sinh của những người đi trước.

Dòng sông Nhật Lệ hôm nay đã yên bình, nước trong xanh soi bóng bầu trời. Bến đò xưa có thể không còn như cũ, nhưng tượng đài mẹ vẫn sừng sững giữa đất trời Đồng Hới, như nhắc nhở bao thế hệ về một thời lửa đạn và về người mẹ anh hùng. Hình ảnh Nguyễn Thị Suốt sẽ mãi mãi sống trong trái tim người Việt Nam – một biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và đức hi sinh cao cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn