Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Sạnh

*Bài viết được trích từ quyển "Mẹ Việt Nam anh hùng huyện Chợ Lách" – xuất bản vào năm 2001, trang 170. *Mẹ Bùi Thị Sạnh qua đời vào năm 2015.

Vĩnh Long26/02/2026Trung Nguyên (Xã đoàn Chợ Lách)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào..."

Câu ca có tự thuở nào mà sao nồng ấm, thiết tha và gần gũi như tấm lòng của Mẹ đối với chúng tôi trong lần đầu tiên gặp gỡ. Đó là tình cảm của Mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Sạnh ở ấp Phú Long, xã Hưng Khánh Trung B, huyện Chợ Lách.

Đón tiếp chúng tôi, Mẹ như đón chính những người con thân yêu của Mẹ trở về. Me ân cần thăm hỏi và chỉ dạy đủ điều. Mẹ giữ chúng tôi ở lại thật lâu. Vậy mà khi tiễn chúng tôi ra về, Mẹ như vẫn còn bịn rịn. Và dường như Mẹ đối với ai đến với Mẹ cũng vậy. Bởi tấm lòng của Mẹ là thế! Mẹ rất hiếu khách và bao dung. Có một điều chúng tôi hiểu, Mẹ xem tất cả như con cháu trong nhà bởi Mẹ chẳng có con. Mẹ muốn con của Mẹ thật nhiều. Và thật vậy, con của Mẹ ở khắp nơi.

Nhưng về mặt pháp lý, Mẹ chỉ có một người con nuôi, đó là anh Nguyễn Văn Lượm. Từ ngày anh đi bộ đội đến lúc hy sinh –năm 1968, Mẹ không một lần gặp mặt và cũng không biết hài cốt nơi nào. Trước đây Mẹ có nghe nói lúc hy sinh, anh chiến đấu ở chiến trường Đồng Tháp. Nhưng tuổi của Mẹ đã cao, sức của Mẹ đã yếu, Mẹ có đi được đến đâu để tìm mộ con. Đêm đêm Mẹ chỉ hằng mong hồn con Mẹ có linh thiêng hãy về báo mộng. Mẹ đã già, có lẽ Mẹ chẳng được thấy mộ con.

Còn chồng của Mẹ là ông Nguyễn Văn Đưa – một cán bộ kinh tài xã nhà, ông bị địch phát hiện, bao vây và bắn chết rồi quăng xác xuống kênh. Ngày ấy, nhờ có người báo tin, Mẹ mới âm thầm lớn lúc vớt xác chồng về chôn giữa đêm hôm tăm tối . . .

Nỗi đau chết chồng, mất con đối với Mẹ là thế. Riêng bản thân Mẹ, Mẹ luôn hết lòng với Đảng với cách mạng.

Trong những năm kháng chiến, Mẹ rất nhiệt tình ủng hộ phong trào vận động "nhường cơm sẻ áo". Bảy công đất là của hồi môn của Mẹ, Mẹ hiến cho cách mạng trang trải cho người nghèo. Của cải trong nhà Mẹ, Mẹ chẳng tiếc gì với cách mạng. Mẹ đã từng nuôi giấu nhiều đồng chí là cán bộ lãnh đạo ở các ngành các cấp từ xã, huyện đến tỉnh và Thành phố Hồ Chí Minh. Dấu tích chẳng còn, nhưng Mẹ vẫn nhớ như in địa điểm từng căn hầm Mẹ đào để che giấu những đồng chí ấy. Những lần lực lượng vũ trang về mở chiến dịch ở địa phương, ở cạnh nhà Mẹ, Mẹ sẵn sàng mổ gà, mổ heo để chiêu đãi anh em bộ đội...

Biết Mẹ có liên hệ với cách mạng, địch liên tiếp bắt Mẹ đánh đập và bỏ tù nhiều tháng ở khám Bến Tre. Nhưng Mẹ vẫn kiên quyết không khai báo các cơ sở của anh em mình. Mẹ nghĩ: thà Mẹ chết chứ Mẹ không để anh em mình chết!....

Nghe đến đây, chợt nghĩ đến hai gối chân của Mẹ luôn đau nhức, không đi lại được nhiều do trước đây bị địch đánh đập quá nặng mà lòng chúng tôi cảm thấy thương Mẹ vô cùng. Tấm lòng của Mẹ thật bao la như biển cả. Biển mênh mong vô bờ. Lòng Mẹ rộng mở ôm ấp tất cả chúng con. Mẹ chẳng đòi hỏi gì cho riêng mình. Mẹ chỉ muốn có thật nhiều con.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Sạnh | Câu chuyện thời hoa lửa