Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Châu Thị Rớt

Mẹ Việt Nam anh hùng Châu Thị Rớt là một người mẹ giàu đức hi sinh cống hết sức mình cho độc lập tự do của đất nước, mẹ là hiện thân của người phụ nữ Việt Nam chịu thương chịu khó. cuộc đời của mẹ lại trải qua nhiều cuộc thăng trầm khi phải chứng kiến năm đứa con mình hi sinh vì tổ Quốc nhưng phải nén Lại nỗi đau tất cả vì độc lập tự do của dân tộc.

Vĩnh Long27/11/2025Cù Chí Linh - Lớp 23CĐQT, Khoa Kinh tế - Tài chính (Đoàn Trường Cao đẳng Bến Tre)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở ấp 30 xã Thới Thạnh - Thạnh Phú, bà con ai cũng biết đến Mẹ Việt Nam anh hùng Châu Thị Rớt, mẹ năm nay vừa tròn 87 tuổi (năm 2003). Mẹ đã sống hai phần ba cuộc đời trong 2 cuộc trường chinh giải phóng dân tộc khỏi họa xâm lăng đầy gian khổ hy sinh. Khoảng thời gian ấy mẹ đã sống với trái tim của một người dân yêu nước. Nhà mẹ nghèo nhưng tấm lòng của mẹ luôn mở rộng. Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ đầy ác liệt, cái chết và cái sống luôn cận kề nhau, mẹ đã không xao lòng trước hiểm nguy, vẫn nuôi giấu cán bộ hoạt động trong hầm bí mật. Quanh nhà mẹ đồn bót giặc xây dày đặc. Sống trong cảnh o ép như vậy, mẹ luôn hướng về anh em cách mạng. Mẹ đã bàn với các con: “Chiến tranh người giàu góp của, góp tiền cho đất nước, còn mình nghèo, mình nên góp sức, các con nên chọn hướng mà đi".

Rồi lần lượt mẹ đã tiễn 5 người con trai ra trận, 2 anh làm du kích, 1 anh làm tiểu đội trưởng lực lượng vũ trang của huyện, còn 1 anh làm pháo binh. Ngày các con đi vắng nhà, lính đồn Cái Lức kéo ra hạch xách mẹ từng ngày. Mẹ phân trần “Vì nhà nghèo quá không lo nổi 2 bữa cơm cho các con, nên đưa tụi nó về bên nội làm mướn kiếm cơm". Hạch hỏi hoài không được, bọn lính đành chịu thua. Ngày mẹ nhận được tin anh Quang, anh Cứng người con trai thứ 2, thứ 3 của mẹ hy sinh, mẹ không dám khóc, chỉ thắp 3 nén hương trên bàn thờ, rồi nuốt nước mắt vào lòng. Sợ khóc sẽ bị lộ, tụi lính nó làm khó dễ cho gia đình mẹ. Đến năm 1965 - 1966, mẹ tiếp tục nhận được tin 2 người con trai nữa hy sinh ở Cồn Rừng xã Thạnh Phong. Mẹ cố nén những dòng nước mất, rồi nhìn những kỷ vật của 2 con còn để lại. Mỗi lần anh Út về thăm nhà, mẹ dặn dò “con ráng giữ gìn sức khỏe, công tác tốt, mẹ chỉ còn có mình con". Nhưng nào ngờ năm 1968, người con út của mẹ cũng đã anh dũng hy sinh trong trận đánh chiếm đồn địch ở Thới Thạnh. Mẹ lặng lẽ khóc thầm, thắp hương lên bàn thờ chồng. Rồi mẹ tự an ủi "các con của mình đã làm tròn trách nhiệm, các con đã theo ông cho trọn tình trọn nghĩa".

Mẹ tuy đã già lúc nhớ lúc quên, mẹ vẫn khóc vì thương nhớ những người con của mẹ. Nhưng quanh mẹ vẫn còn biết bao con cháu và bà con xóm làng đến phụng dưỡng an ủi mẹ. Năm 1996, mẹ được Báo Công an Thành phố nhận phụng dưỡng đến cuối đời.

Tư liệu/ nguồn: Lịch sử phong trào phụ nữ và hội phụ nữ huyện Thạnh Phú (1930 - 2015).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn