Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Nhường
Có những con người khi còn sống không mong được ghi tên vào lịch sử, nhưng chính cuộc đời của họ lại trở thành một phần thiêng liêng trong lịch sử dân tộc. Họ sống bình dị như bao người mẹ Việt Nam khác, nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng dâng hiến tất cả: tuổi xuân, hạnh phúc, gia đình và cả cuộc đời mình. Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Nhường là một người mẹ như thế.
Mẹ Đặng Thị Nhường sinh năm 1912 tại thành phố Cần Thơ, trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Tuổi trẻ của Mẹ gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, khi nhân dân phải chịu cảnh áp bức, lầm than dưới ách thống trị của kẻ thù. Chính những mất mát ấy đã hun đúc trong Mẹ một tình yêu nước sâu nặng và ý chí kiên cường, để rồi Mẹ chọn đứng về phía cách mạng, góp sức mình vào cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.
Không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến, Mẹ trở thành điểm tựa vững chắc ở hậu phương. Ngôi nhà nhỏ của Mẹ nhiều lần là nơi che chở cán bộ cách mạng, là nơi cất giấu tài liệu, tiếp tế lương thực và bảo vệ cơ sở kháng chiến giữa muôn vàn hiểm nguy. Mỗi lần mở cánh cửa đón một cán bộ vào nhà là thêm một lần Mẹ đối diện với nguy cơ bị bắt bớ, tra tấn, thậm chí phải đánh đổi bằng chính tính mạng của mình. Nhưng chưa một lần Mẹ chùn bước. Với Mẹ, khi đất nước còn chưa có độc lập thì sự bình yên của riêng mình chưa bao giờ là điều đáng nghĩ đến.
Thế nhưng, điều chiến tranh lấy đi của Mẹ không chỉ là những tháng ngày bình yên. Chiến tranh còn cướp đi những người thân yêu nhất. Chồng của Mẹ đã ngã xuống trên con đường đấu tranh vì độc lập dân tộc. Rồi người con ruột duy nhất của Mẹ cũng tiếp bước cha, anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Đó là nỗi đau mà không ngôn từ nào có thể diễn tả hết. Một người mẹ phải tiễn chồng ra đi rồi lại tiễn chính đứa con mình mang nặng đẻ đau lên đường và mãi mãi không trở về.
Có lẽ đã có những đêm Mẹ lặng lẽ khóc trong bóng tối. Có lẽ đã có những lúc Mẹ ôm những kỷ vật còn sót lại của chồng, của con mà nghẹn lòng vì nhớ thương. Nhưng những giọt nước mắt ấy chưa bao giờ làm Mẹ gục ngã. Mẹ biến đau thương thành sức mạnh, biến mất mát thành niềm tin để tiếp tục đồng hành cùng cách mạng. Bởi hơn ai hết, Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của gia đình mình sẽ không vô nghĩa nếu đất nước một ngày được tự do.
Năm 1975, khi đất nước vừa bước vào mùa xuân thống nhất, Mẹ Đặng Thị Nhường đã anh dũng hy sinh. Mẹ không còn được nhìn thấy trọn vẹn những ngày tháng hòa bình mà cả cuộc đời mình hằng mong đợi. Nhưng những gì Mẹ để lại còn lớn lao hơn cả một cuộc đời. Đó là tấm gương sáng về lòng yêu nước, về đức hy sinh và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.
Để ghi nhận những cống hiến to lớn ấy, năm 1995, Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng". Danh hiệu ấy không chỉ là sự ghi nhận dành riêng cho Mẹ, mà còn là lời tri ân đối với biết bao người mẹ Việt Nam đã âm thầm hiến dâng những điều quý giá nhất của cuộc đời mình cho độc lập dân tộc.
Mỗi lần đọc về cuộc đời Mẹ Đặng Thị Nhường, em đều không khỏi nghẹn ngào. Em hình dung về một người mẹ với dáng người nhỏ bé nhưng mang trong tim một tình yêu Tổ quốc lớn lao. Mẹ đã mất đi mái ấm gia đình, mất đi chồng, mất đi đứa con duy nhất và cuối cùng dâng hiến cả cuộc đời mình cho cách mạng. Những hy sinh ấy không phải để được vinh danh, mà xuất phát từ khát vọng cháy bỏng rằng dân tộc Việt Nam sẽ có một ngày được sống trong hòa bình và tự do.
Hôm nay, khi được sống dưới bầu trời hòa bình, được đến trường, được theo đuổi những ước mơ của mình, em càng thấm thía rằng tất cả đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước. Có những người lính ngã xuống nơi chiến trường, và cũng có những người mẹ âm thầm hiến dâng cả gia đình mình cho Tổ quốc. Họ không cầm súng, nhưng trái tim của họ chính là hậu phương vững chắc nhất làm nên sức mạnh của dân tộc.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều dấu vết của chiến tranh, nhưng sẽ không bao giờ xóa nhòa công lao của những người mẹ anh hùng. Hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Nhường sẽ mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh vô điều kiện và của đức kiên cường bất khuất. Cuộc đời Mẹ nhắc nhở mỗi người Việt Nam hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước, để những hy sinh của Mẹ cùng bao thế hệ cha anh mãi mãi được tiếp nối bằng những việc làm ý nghĩa trong cuộc sống hôm nay.



