Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐẶNG THỊ NHƯỜNG – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Có những ngọn lửa cháy rực giữa chiến trường rồi lặng lẽ hóa thành bất tử. Cũng có những ngọn lửa âm thầm cháy trong gian bếp nhỏ, trong căn nhà lá đơn sơ, trong trái tim của một người mẹ suốt đời chỉ biết sống vì chồng, vì con và vì Tổ quốc. Mẹ Việt Nam anh hùng Đặng Thị Nhường (1912–1975) chính là một ngọn lửa như thế.

Lâm Đồng17/07/2026NGUYỄN THỊ NGUYÊN THẢO (Đoàn xã Đạ Huoai)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐẶNG THỊ NHƯỜNG – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Có những ngọn lửa cháy rực giữa chiến trường rồi lặng lẽ hóa thành bất tử. Cũng có những ngọn lửa âm thầm cháy trong gian bếp nhỏ, trong căn nhà lá đơn sơ, trong trái tim của một người mẹ suốt đời chỉ biết sống vì chồng, vì con và vì Tổ quốc. Mẹ Việt Nam anh hùng Đặng Thị Nhường (1912–1975) chính là một ngọn lửa như thế.

Sinh ra trên mảnh đất Cần Thơ giàu truyền thống cách mạng, Mẹ lớn lên trong những năm tháng quê hương chìm trong ách đô hộ. Từ thuở còn trẻ, Mẹ đã chứng kiến cảnh đồng bào lầm than, những cuộc càn quét, bắt bớ và biết bao gia đình ly tán vì chiến tranh. Chính những đau thương ấy đã nuôi dưỡng trong Mẹ một tình yêu nước bền bỉ, âm thầm nhưng mãnh liệt.

Những năm kháng chiến ác liệt, ngôi nhà nhỏ của Mẹ trở thành một địa chỉ đỏ của cách mạng. Dưới mái lá đơn sơ ấy, biết bao cán bộ đã được che chở, nuôi giấu. Những bữa cơm đạm bạc được Mẹ san sẻ, những chuyến tiếp tế lương thực được Mẹ lặng lẽ thực hiện trong đêm tối, bất chấp hiểm nguy luôn cận kề. Mỗi lần tiếng giày địch vang lên trước ngõ là một lần tính mạng của Mẹ và những người trong nhà đứng trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng chưa bao giờ Mẹ chùn bước.

Chiến tranh ngày một khốc liệt. Rồi đến một ngày, người chồng thân yêu của Mẹ ngã xuống vì độc lập dân tộc. Nỗi đau chưa kịp nguôi thì người con ruột duy nhất cũng tiếp bước cha, anh dũng chiến đấu và trở thành liệt sĩ. Mái nhà nhỏ giờ chỉ còn mình Mẹ lặng lẽ đối diện với những khoảng trống không gì bù đắp được.

Có người từng hỏi Mẹ liệu có oán trách chiến tranh đã cướp đi tất cả. Mẹ chỉ lặng im nhìn về phía những cánh đồng xa, nơi từng đoàn quân đã đi qua, rồi khẽ nói:

"Nếu sự hy sinh của gia đình mình đổi lấy ngày đất nước hòa bình thì mẹ không hối tiếc."

Câu nói mộc mạc ấy chứa đựng cả tấm lòng của một người mẹ Việt Nam – lấy vận mệnh dân tộc làm lẽ sống, lấy hạnh phúc của nhân dân làm niềm an ủi cho những mất mát riêng mình.

Không chỉ chịu nỗi đau mất chồng, mất con, Mẹ vẫn tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng. Mẹ kiên trì nuôi giấu cán bộ, bảo vệ cơ sở kháng chiến, tiếp tế lương thực và giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Giữa bom đạn, dáng người phụ nữ nhỏ bé ấy vẫn bền bỉ như một gốc cây giữa bão tố, âm thầm góp phần làm nên sức mạnh của hậu phương.

Năm 1975, khi ngày toàn thắng đã cận kề, Mẹ Đặng Thị Nhường anh dũng hy sinh. Mẹ không kịp nhìn thấy trọn vẹn niềm vui thống nhất đất nước – điều mà cả cuộc đời Mẹ đã dành trọn niềm tin và sự hy sinh để vun đắp. Sự ra đi của Mẹ để lại niềm tiếc thương vô hạn, nhưng cũng làm sáng ngời phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh.

Hai mươi năm sau, năm 1995, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Đó không chỉ là sự ghi nhận đối với riêng Mẹ, mà còn là lời tri ân dành cho biết bao người mẹ Việt Nam đã hiến dâng những điều thiêng liêng nhất cho độc lập, tự do của dân tộc.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Trên quê hương Cần Thơ, những cánh đồng xanh mướt, những con đường rộng mở và tiếng cười của trẻ thơ đã thay cho tiếng bom rơi năm nào. Nhưng mỗi khi nhắc đến Mẹ Đặng Thị Nhường, người ta vẫn nhớ về một người mẹ bình dị với trái tim lớn lao, đã hiến dâng cả gia đình, cả cuộc đời mình cho Tổ quốc.

Đọc về cuộc đời Mẹ, em càng thấm thía rằng hòa bình không phải là món quà ngẫu nhiên của lịch sử. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh lặng thầm của biết bao người mẹ như Mẹ Đặng Thị Nhường. Chính vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay càng phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình, không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước.

Mẹ Việt Nam anh hùng Đặng Thị Nhường đã đi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước mà Mẹ thắp lên vẫn sẽ mãi cháy sáng trong trái tim các thế hệ người Việt Nam, nhắc nhở mỗi chúng ta sống xứng đáng với những hy sinh lớn lao của cha ông để giữ gìn và xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn