Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Nghĩ
Mẹ có 5 người con là liệt sĩ. Trong những năm tháng kháng chiến khốc liệt, mẹ đã lần lượt tiễn đưa những người con thân yêu nhất của mình lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, và cả 5 người con ấy đã anh dũng hy sinh, không một ai trở về. Mẹ Đào Thị Nghĩ là hiện thân của sự nhẫn nại và lòng vị tha tận cùng. Một mình mẹ gánh vác việc gia đình, đồng áng để làm hậu phương cho các con yên tâm chiến đấu.
Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, có những sự hy sinh không tiếng súng nhưng sức công phá của nó đối với trái tim con người lại vô cùng mãnh liệt. Đó là sự hy sinh của những người mẹ ở hậu phương, những người đã hiến dâng những "khúc ruột" của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Tiêu biểu cho tinh thần cao cả ấy trên mảnh đất Cẩm Giàng, Hải Dương chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Nghĩ – một người mẹ vĩ đại với nỗi đau và niềm tự hào mang tên "năm lần tiễn con đi".Mẹ Đào Thị Nghĩ sinh ra và lớn lên tại xã Cẩm Định (nay là xã Định Sơn), huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương. Cuộc đời mẹ là một cuốn nhật ký dài đầy rẫy những gian truân, vất vả nhưng cũng ngời sáng phẩm chất cao quý của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Giống như bao người phụ nữ nông thôn khác, mẹ gắn bó cuộc đời với luống cày, gốc lúa, một nắng hai sương nuôi dạy đàn con khôn lớn. Thế nhưng, khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, khi tiếng gọi của miền Nam ruột thịt vang lên giục giã, mẹ đã nén lại tình cảm riêng tư để tiễn những người con thân yêu nhất của mình lên đường nhập ngũ.
Nỗi đau của mẹ Đào Thị Nghĩ là một nỗi đau vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người bình thường. Mẹ có tổng cộng năm người con trai, và thật nghiệt ngã thay, cả năm người con ấy đều lần lượt hy sinh trên các chiến trường khốc liệt. Năm lần tiễn con đi là năm lần mẹ hy vọng, nhưng cũng là năm lần mẹ nhận về những tờ giấy báo tử lạnh lùng. Mỗi một người con ngã xuống là một lần trái tim mẹ như bị xé nát, là một lần mái đầu mẹ thêm bạc trắng vì thương nhớ. Người ta vẫn thường nói "máu chảy ruột mềm", vậy mà mẹ đã phải chịu đựng nỗi đau ấy đến năm lần. Những người con của mẹ đã hiến dâng tuổi thanh xuân rực rỡ nhất cho màu xanh của hòa bình, còn mẹ, mẹ nhận về mình sự cô đơn, lặng lẽ trong căn nhà vắng bóng tiếng cười con trẻ.
Dù trải qua mất mát quá lớn, mẹ Đào Thị Nghĩ chưa bao giờ oán thán hay hối tiếc về sự dâng hiến của gia đình. Ở mẹ, người ta thấy một bản lĩnh kiên cường của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ vẫn tiếp tục lao động, vẫn là hậu phương vững chắc, là tấm gương sáng về lòng yêu nước cho xóm giềng và các thế hệ trẻ tại quê hương Cẩm Giàng. Sự hy sinh của mẹ chính là minh chứng hùng hồn nhất cho tinh thần "Tất cả vì tiền tuyến", "Tất cả vì miền Nam ruột thịt" của nhân dân miền Bắc trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước.Để tri ân những cống hiến vô bờ bến ấy, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng cho mẹ Đào Thị Nghĩ. Đặc biệt hơn, để câu chuyện về cuộc đời mẹ mãi mãi được lưu truyền, tỉnh Hải Dương đã sưu tầm các kỷ vật, hiện vật gắn liền với mẹ để trưng bày tại Quần thể Tượng đài Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại tỉnh Quảng Nam. Đây không chỉ là sự vinh danh cá nhân mẹ, mà còn là sự tôn vinh chung cho những người mẹ miền Bắc đã thầm lặng hy sinh vì sự nghiệp thống nhất đất nước. Những hiện vật ấy, tuy giản dị nhưng chứa đựng cả một câu chuyện về sự chịu đựng và lòng vị tha vĩ đại.
Nhìn vào cuộc đời mẹ Đào Thị Nghĩ, mỗi chúng ta hôm nay đều cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Mẹ đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của mẹ sẽ mãi là một tượng đài bất tử trong lòng người dân Hải Dương và cả dân tộc. Mẹ chính là hiện thân của đất nước, là cội nguồn của sức mạnh giúp dân tộc ta vượt qua mọi bão giông. Câu chuyện về mẹ nhắc nhở chúng ta rằng, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng xương máu của các liệt sĩ và bằng cả cuộc đời thầm lặng, đơn côi của những người mẹ vĩ đại như mẹ Đào Thị Nghĩ. Chúng ta nguyện sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của mẹ, để mảnh đất Cẩm Giàng ngày càng giàu đẹp, để linh hồn mẹ và các con được an nghỉ trong niềm tự hào vĩnh cửu của giống nòi.



