MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐÀO THỊ VUI
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐÀO THỊ VUI
Mẹ Việt Nam anh hùng Đào Thị Vui là một trong những người mẹ đã đi qua những năm tháng đau thương nhưng cũng vô cùng kiên cường ấy.
Chiến tranh năm xưa đã cướp đi biết bao tuổi xuân. Những chàng trai, cô gái đang tuổi đẹp nhất của cuộc đời đã rời mái nhà, rời quê hương, lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Và phía sau những bước chân người lính là hình bóng của người mẹ.
Mẹ tiễn con lên đường với biết bao yêu thương. Trong lòng mẹ, có lẽ không gì quý hơn một ngày được nhìn thấy con trở về bình an. Nhưng đất nước còn chiến tranh, quê hương còn tiếng súng, những người con của mẹ lại phải bước tiếp về phía trước.
Có những cuộc chia tay trở thành mãi mãi.
Có những người con đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.
Và người mẹ ở quê nhà vẫn lặng lẽ chờ đợi.
Mỗi lần nghe tin từ chiến trường, lòng mẹ lại thấp thỏm. Mỗi lá thư của con là một niềm vui, một niềm hy vọng. Nhưng có những lá thư cuối cùng đã trở thành kỷ vật, có những người con ra đi rồi mãi mãi không trở về.
Nỗi đau ấy, chỉ những người mẹ mới có thể hiểu hết.
Nhưng giữa mất mát, Mẹ Đào Thị Vui vẫn mang trong mình sự kiên cường của người mẹ Việt Nam. Mẹ đã biến nỗi đau riêng thành sức mạnh, đặt tình yêu đối với những người con trong tình yêu lớn lao dành cho quê hương, đất nước.
Bởi mẹ hiểu rằng, sự hy sinh của những người con không hề vô nghĩa.



