Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Đào Thị Vui

Tây Ninh15/06/2026Lê Ngọc Thảo My (THPT Hậu Nghĩa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

-Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Vui (thường gọi là Mẹ Vui).Mẹ sinh ngày 5/5/1923.Quê quán: Thôn Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị.
Người Con Gái Đôi Mươi Và Tràn Đầy Khát Vọng
Năm 1943, khi vừa tròn hai mươi tuổi, cô gái trẻ tên Vui mang trong mình dòng máu nóng của thế hệ thanh niên khao khát độc lập. Giữa lúc thực dân Pháp và phát xít Nhật siết chặt ách đô hộ, Mẹ Vui đã bí mật tham gia vào mạng lưới cách mạng tại địa phương. Với sự lanh lợi, dũng cảm, mẹ được giao nhiệm vụ làm giao liên, chuyển phát thư từ, tài liệu mật của Đảng.Mỗi chuyến đi của cô giao liên đôi mươi ấy là một lần cận kề với hiểm nguy. Tài liệu mật được mẹ ngụy trang khéo léo trong những gánh hàng rong, lúc lại giấu dưới đáy giỏ đi chợ. Bằng sự mưu trí, mẹ đã nhiều lần qua mắt các trạm kiểm soát của địch để đưa thông tin thông suốt, bảo đảm an toàn cho các cơ sở cách mạng vùng ven Sài Gòn - Chợ Lớn.
Mỗi chuyến đi của cô giao liên đôi mươi ấy không chỉ là thử thách về lòng dũng cảm, mà còn là cuộc đấu trí cân não nghẹt thở với kẻ thù. Một lần, khi đang gánh trên vai đôi thúng đầy rau củ, bên dưới đáy ngụy trang tập tài liệu mật của xứ ủy, Mẹ Vui bị một tốp lính chặn lại. Chúng hất đổ cả thúng rau, dùng lưỡi lê đâm sục sạo vào đống hành tỏi. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tim mẹ đập liên hồi nhưng gương mặt không hề biến sắc. Mẹ nhanh trí giả vờ là một cô gái quê ngờ nghệch, vừa khóc lóc tiếc rẻ gánh hàng bị hỏng, vừa khéo léo dùng những lời lẽ mộc mạc để phân bua. Sự bình tĩnh và nét diễn tự nhiên của mẹ đã khiến tên chỉ huy mất cảnh giác, xua tay cho qua mà không thèm kiểm tra kỹ phần đáy thúng.Không chỉ đối mặt với súng đạn, những đêm mưa dầm, mẹ phải lội bộ qua những cánh đồng sình lầy, băng qua các đồn bốt địch trong bóng tối mịt mùng. Đôi bàn chân rớm máu vì gai cào, chiếc áo sờn vai ướt đẫm nước mưa và mồ hôi, nhưng ý chí của người con gái trẻ chưa bao giờ lay chuyển. Mỗi khi giao tận tay tập tài liệu khô ráo cho đồng chí của mình, nhìn thấy ánh mắt tin tưởng của cấp trên, mọi mệt mỏi và sợ hãi trong mẹ đều tan biến, nhường chỗ cho niềm tự hào tựa như dòng máu nóng đang chảy tràn trong huyết quản.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn