Mẹ Việt Nam anh hùng Đỗ Thị Chu
Mẹ Đỗ Thị Chu sanh năm 1913, trong một gia đình nông dân tại làng Mỹ Long, quận Cao Lãnh, tỉnh Sa Đéc (nay là Ấp 2, xã Mỹ Hiệp, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp). Đến khi lập gia đình, mẹ về nhà chồng sống nghề chạy tàu, lượm lặt từng thông tin về địch cung cấp cho cách mạng.
Chồng mẹ, ông Nguyễn Đức Trọng, sanh năm 1911, là thủ lĩnh Thanh niên Tiền phong, hoạt động mật trong lòng địch. Ông viết chữ bằng cả 2 tay, ban ngày làm việc cho địch viết chữ tay phải, ban đêm liên lạc cách mạng viết chữ bằng tay trái. Do bị nội gián khai báo, ông đã bị giặc bắt và xử bắn vào ngày 12/7/1946 tại Sa Đéc.
Từ vụ việc của chồng, bọn tề ngụy liệt kê mẹ vào loại “nhà Việt cộng”, chúng luôn rình rập, theo dõi ngày đêm.
Năm sau, vào ngày 19 tháng 5 năm 1947 trong trận ác chiến tại tắc Thầy Cai, người con đầu lòng của mẹ đã hy sinh anh dũng tại đó. Anh tên là Nguyễn Văn Khỏi, sanh năm 1928, lúc hy sinh là Hạ sĩ, Ty Công an Sa Đéc.
Được sự giáo dục của mẹ, anh Nguyễn Đức Tưởng sanh năm 1941, vừa lên 16 tuổi vào bộ đội, lập nhiều thành tích trong quá trình cộng tác. Vào đêm 29 tháng 6 năm 1960 thực hiện nhiệm vụ được phân công, anh cùng 2 đồng đội đi công tác đến rạch Xẻo Nga, bất ngờ bị địch phục kích bắn trọng thương và anh đã hy sinh.
Sau hòa bình, mẹ chung sống với đứa con trai còn lại. Ngày 7 tháng 3 năm 1998, mẹ bị bệnh bán thân bất toại, các con cháu của mẹ đã hết lòng chạy chữa nhưng cũng không khỏi. Mẹ đã từ trần.
Trước những đóng góp của gia đình mẹ cho cách mạng, ngày 17 tháng 12 năm 1994, mẹ Đỗ Thị Chu được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam truy tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG.
Hiện chị Trần Thị Trinh, dâu của mẹ ở Tổ 10, Ấp 2, xã Mỹ Hiệp, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp thờ cúng mẹ.



