Mẹ Việt Nam Anh hùng Đỗ Thị Phăng
mẹ Đỗ Thị Phăng, sinh năm 1937, tại xã An Tây, TX.Bến Cát, Bình Dương
Thế hệ hậu sinh như chúng tôi, khi được cầm trên tay những trang sách như Mãi mãi tuổi hai mươi, Nhật ký Đặng Thùy Trâm hay Người bị CIA cưa chân 6 lần… không khỏi xúc động, tự hào và càng ý thức rõ hơn trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước. Nhưng có lẽ, niềm xúc động ấy trở nên sâu sắc hơn khi chúng tôi được trực tiếp lắng nghe các mẹ kể về sự hy sinh của chồng, của con trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Với chúng tôi, việc được giơ máy ảnh chụp cho các mẹ những tấm chân dung đẹp nhất không chỉ là một khoảnh khắc nghề nghiệp, mà còn là lời tri ân chân thành gửi đến những con người đã lặng lẽ hiến dâng cả cuộc đời cho đất nước.
Mẹ mà chúng tôi vinh dự được trò chuyện lần này là Mẹ Việt Nam anh hùng Đỗ Thị Phăng, sinh năm 1937, quê tại xã An Tây, TX. Bến Cát, tỉnh Bình Dương. Trước buổi gặp, chị Võ Thị Ngọc – người con thứ tám của mẹ – cho biết hiện nay mẹ đã bị lẫn, không còn nhớ trọn vẹn những câu chuyện của quá khứ. Thế nhưng, những mảnh ký ức chắp vá, lúc nhớ lúc quên ấy lại trở nên trọn vẹn và xúc động hơn khi được chị Ngọc kiên nhẫn gợi lại. Hầu như mọi hồi ức về chồng, về con đều hiện lên rõ ràng trong từng câu chuyện được kể.
Chồng mẹ Phăng là liệt sĩ Nguyễn Văn Sự (sinh năm 1935), tham gia cách mạng khi quê hương còn chìm trong bom đạn và sự đàn áp của kẻ thù. Khi hoạt động, ông không bao giờ nói cho mẹ biết mình làm nhiệm vụ gì, mẹ chỉ lặng lẽ hiểu rằng chồng đang chiến đấu vì quê hương, đất nước. Mẹ không hỏi, chỉ mong ông giữ gìn sức khỏe và vững vàng trước gian nguy. Theo hồ sơ, ông từng là Bí thư Chi đoàn Thanh niên xã Tây Nam, đã dâng hiến trọn tuổi trẻ cho độc lập dân tộc và anh dũng hy sinh năm 1967.
Tiếp bước cha, người con trai đầu lòng của mẹ là Nguyễn Văn Nghiệp cũng sớm thoát ly gia đình làm cách mạng khi mới 13 tuổi. Ngày con ra đi, mẹ lo lắng con còn quá trẻ, sợ ảnh hưởng đến đơn vị, chỉ mong được gặp để hỏi han, dặn dò. Sáu tháng sau, mẹ mới được gặp lại con, lần ấy mẹ chỉ biết căn dặn con giữ gìn sức khỏe và sống xứng đáng với kỳ vọng mà người cha đã gửi gắm trong cái tên. Nhưng chiến tranh khốc liệt, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh. Ở tuổi xuân phơi phới, anh Nguyễn Văn Nghiệp đã anh dũng hy sinh năm 1972, không để lại một tấm hình nào, chỉ còn lại nỗi nhớ khôn nguôi và niềm tự hào vô hạn trong lòng mẹ.
Chồng và con lần lượt ngã xuống, nhưng mẹ Phăng không gục ngã. Sau đó, mẹ trực tiếp tham gia lực lượng địa phương, làm công tác liên lạc với niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình. Noi gương cha và anh trai, người con thứ ba của mẹ là Nguyễn Thị Mai cũng tiếp tục tham gia cách mạng tại đơn vị C61, góp thêm một trang son cho truyền thống gia đình.
Hòa bình lập lại, đất nước thống nhất, những hy sinh thầm lặng của mẹ và gia đình được Đảng, Nhà nước ghi nhận. Hôm nay, mẹ Đỗ Thị Phăng vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Nhìn nụ cười hiền từ của mẹ khi chúng tôi xin phép chụp lại chân dung, chúng tôi hiểu rằng đó chưa phải là hạnh phúc trọn vẹn, nhưng với mẹ, đó là niềm vui lớn lao – niềm vui của sự ghi nhớ, tri ân và tiếp nối mà các thế hệ hôm nay dành cho những hy sinh không gì bù đắp được của mẹ và gia đình.
Nguồn: Thư viện tỉnh Bình Dương



