Mẹ Việt Nam anh hùng Đoàn Thị Diệp - Trọn đời son sắt với Tổ quốc 3 (1)
Năm 1966, tiễn hai con vào Nam chiến đấu, mẹ vừa tự hào khi có con tham gia chiến đấu, góp sức mình bảo vệ non sông, nhưng cũng vừa đau đáu những lo âu, lo sợ… Những năm tháng ấy, hậu phương và tiền tuyến chỉ nối với nhau bằng những lá thư hiếm hoi. Mỗi lần nhận được thư con, mẹ lại nâng niu từng dòng chữ, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Những dòng thư ngắn ngủi trở thành niềm động viên lớn lao để người mẹ nơi quê nhà vơi đi nỗi nhớ thương con.
Rồi điều mà mẹ lo sợ nhất cũng đến. Ngày 12-5-1968, mẹ nhận giấy báo tử của anh Hà Ngọc Hoàng. Nỗi đau mất con như xé lòng người mẹ đã từng chịu cảnh góa bụa từ khi tuổi đời còn trẻ. Nhưng đau thương chưa kịp nguôi ngoai thì chỉ 6 ngày sau, mẹ tiếp tục nhận tin người con trai thứ hai là anh Hà Đình Khuông nằm lại nơi chiến trường miền Nam.



