Mẹ Việt Nam anh hùng Dương Thị Ngọc Thành
Lần theo địa chỉ, tôi tìm đến nhà cô Bảy Sậu và chị Phan Thị Bảy ở ấp Phụng Châu, xã Sơn Định, huyện Chợ Lách. Các cô, các chị là những người biết khá nhiều về cuộc đời của Mẹ kể lại: Mẹ Dương Thị Ngọc Thành, sinh vào ngày 10/01/1926, trước đây nguyên quán của Mẹ thuộc xã Chánh An, huyện Mang Thít, tỉnh Vĩnh Long. Gia đình bên Mẹ có tất cả 4 anh chị em, Mẹ là con út trong gia đình. Đến năm 1946, ông Bùi Thành Khá (tên thường gọi là Hai Khá), sinh năm 1924, quê quán xã Sơn Định, huyện Chợ Lách đến hỏi cưới Mẹ về làm vợ. Trước khi đến với Mẹ, ông đang hoạt động cách mang ở xã An Phước, huyện Mang Thít, Vĩnh Long.
Kinh tế gia đình bên chồng Mẹ đủ sống. Khi về nhà chồng, Mẹ phụ gia đình làm ruộng, chăn nuôi để trang trải cho cuộc sống. Hai năm sau, năm 1948, Mẹ sinh con trai đầu lòng (sau này là liệt sĩ Bùi Văn Dẫu). Ba năm sau, Mẹ tiếp tục sinh người con gái thứ ba tên Bùi Thị Lực. Lúc Mẹ sinh con, chồng tham gia cách mạng xa nhà, thỉnh thoảng về thăm mẹ con Mẹ. Mọi việc gia đình, một mình Mẹ gánh vác.
Những tưởng cuộc sống gia đình sẽ hạnh phúc, nhưng sống trong thời buổi chiến tranh thì có ai biết trước, đó là trong một lần đi công tác, chồng Mẹ bị bọn lính ruồng bắt, tra tấn rồi mổ bụng tại đình An Phước, huyện Mang Thít, tỉnh Vĩnh Long vào năm 1952. Lúc hy sinh, Ông đang giữ chức vụ xã đội trưởng.
Sau 15 năm chung sống, chồng Mẹ hy sinh, lúc đó Mẹ còn rất trẻ (mới 26 tuổi). Nén chịu nỗi đau mất chồng để nuôi dạy 2 con còn quá nhỏ (con gái Mẹ mới 11 tháng tuổi). Lại phải chịu cảnh đàn áp của chế độ cũ, chịu nhiều khổ cực do gia đình có liên hệ với cách mạng, chúng hay khó dễ đủ điều. Trước đây, Mẹ cũng đã từng tham gia cách mạng làm giao liên ở xã Hòa Nghĩa, huyện Chợ Lách. Vì vậy, tiếp nối truyền thống gia đình, năm anh Bùi Văn Dẫu lên 15 tuổi, Mẹ đã động viên anh tham gia cách mạng. Tháng 01 năm 1968, bất chấp hiểm nguy của cuộc Tổng tiến công xuân Mậu Thân 1968 diễn ra trong toàn huyện, Mẹ đưa anh về vùng giải phóng xã Hưng Khánh Trung lấy bí danh Lê Thắng, tham gia bộ đội, đơn vị D6 bộ đội tỉnh Bến Tre. Trong một trận càn với địch tại xã Hưng Khánh Trung, anh gan dạ tung hai quả lựu đạn và anh dũng hy sinh vào ngày 4/5/1972, cấp bậc Trung sĩ.
Vậy là! một lần Mẹ đau vì mất chồng, rồi lại một lần nữa Mẹ quặn đau vì mất con - người con trai đầu lòng của Mẹ. Giờ đây, đứa con mà Mẹ đặt trọn niềm tin nay không còn nữa. Giống như ca khúc “Mẹ Việt Nam anh hùng” của nhạc sĩ An Thuyên đã hể hiện: “Biết mấy chờ từng đứa con ra đi không bao giờ trở lại”. Qua câu hát trên, thể hiện tấm lòng cao cả của những Bà Mẹ Việt Nam anh hùng trong đó có Mẹ Dương Thị Ngọc Thành.
Với những đóng góp thầm lặng nhưng rất to lớn của Mẹ cho quê hương đất nước, sau ngày giải phóng, Mẹ Dương Thị Ngọc Thành được Nhà nước quan tâm, chăm lo hưởng chế độ chính sách người có công theo quy định. Ngày 11 tháng 11 năm 2015, Mẹ vinh dự khi chính tay mình nhận bằng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng” theo quyết định số 2520/QĐ-CTN của Chủ tịch nước. Nhưng có ai biết được, trong bằng danh hiệu cao quý ấy ẩn chứa trong Mẹ bao nỗi đau khó tả - nỗi đau của người vợ mất chồng, người Mẹ nhớ con.
Do tuổi cao sức yếu, Mẹ qua đời vào ngày 03/02/2017 tại quê nhà, ấp Phụng Châu, xã Sơn Định, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre.
Qua bài viết nầy, thế hệ chúng tôi xin được thắp nén nhang tỏ lòng thành kính dâng lên Mẹ - Bà Mẹ Việt Nam anh hùng Dương Thị Ngọc Thành.



