MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG GIÁP THỊ KIỀN – NGƯỜI MẸ HIẾN DÂNG CẢ CUỘC ĐỜI VÀ GIỌT MÁU CUỐI CÙNG CHO TỔ QUỐC
Mẹ Việt Nam Anh hùng Giáp Thị Kiền sinh năm 1916, trú quán tại Ngọc Yên Trong, Cao Xá. Mẹ có một người con duy nhất là liệt sĩ, đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, Mẹ Giáp Thị Kiền đã lặng lẽ tiễn con ra trận và chấp nhận nỗi đau mất con khi đất nước còn chưa giành được độc lập trọn vẹn. Mẹ mất năm 1953, khi tuổi đời còn trẻ, mang theo nỗi đau riêng hòa vào nỗi đau chung của cả dân tộc, để lại tấm gương sáng ngời về sự hy sinh thầm lặng
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG GIÁP THỊ KIỀN – NGƯỜI MẸ HIẾN DÂNG CẢ CUỘC ĐỜI VÀ GIỌT MÁU CUỐI CÙNG CHO TỔ QUỐC
Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, bên cạnh những người chiến sĩ trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, còn có những con người âm thầm hy sinh cả cuộc đời mình phía sau hậu phương. Đó là những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, của đức hy sinh và sự chịu đựng vô bờ bến.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Giáp Thị Kiền, người mẹ quê Ngọc Yên Trong, Cao Xá, là một trong những biểu tượng thiêng liêng ấy.
Sinh năm 1916, Mẹ Giáp Thị Kiền lớn lên trong cảnh nước mất, dân tộc chìm trong đau thương, áp bức. Cuộc đời Mẹ gắn với làng quê nghèo, với ruộng đồng, lam lũ sớm hôm. Niềm an ủi lớn nhất của Mẹ chính là người con duy nhất – niềm hy vọng, là chỗ dựa tinh thần của cả cuộc đời.
Khi Tổ quốc cần, Mẹ đã nén chặt nỗi đau riêng, tiễn con lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông. Không có nhiều lời dặn dò, không có nước mắt trước mặt con, Mẹ chỉ lặng lẽ gửi trọn niềm tin vào cách mạng, vào ngày đất nước được độc lập. Với Mẹ, mất con là nỗi đau không gì bù đắp, nhưng để Tổ quốc được tự do, Mẹ sẵn sàng chấp nhận.
Ngày Mẹ nhận tin người con duy nhất hy sinh, nỗi đau ấy như xé nát trái tim người mẹ. Nhưng giữa mất mát tột cùng, Mẹ vẫn lặng lẽ chịu đựng, không một lời than trách, không một phút oán hờn. Nỗi đau của Mẹ hòa vào nỗi đau chung của dân tộc đang trong những năm tháng kháng chiến khốc liệt.
Năm 1953, khi đất nước còn chưa giành được thắng lợi trọn vẹn, Mẹ Giáp Thị Kiền qua đời. Mẹ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo nỗi nhớ thương người con duy nhất, để lại phía sau hình ảnh một người mẹ Việt Nam bình dị mà vĩ đại, đã hiến dâng cho Tổ quốc điều thiêng liêng nhất của đời mình.
Sự hy sinh của Mẹ Giáp Thị Kiền không ồn ào, không được ghi bằng chiến công, nhưng lại được khắc sâu trong lịch sử bằng giọt nước mắt thầm lặng của người mẹ mất con. Đó chính là cội nguồn làm nên sức mạnh tinh thần to lớn của dân tộc Việt Nam trong suốt những năm tháng chiến tranh.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, độc lập, tên tuổi Mẹ Việt Nam Anh hùng Giáp Thị Kiền được trân trọng ghi nhớ như một biểu tượng thiêng liêng của đức hy sinh, của lòng yêu nước son sắt và của tình mẫu tử cao cả.
Tri ân Mẹ không chỉ là nén hương tưởng nhớ, mà còn là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của các liệt sĩ và bằng cả cuộc đời lặng lẽ, đau thương nhưng cao cả của những người mẹ Việt Nam anh hùng.



