Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Hà Thị Nghé

Mẹ Việt Nam Anh hùng Hà Thị Nghé

Tây Ninh15/05/2026NGUYỄN HUỲNH PHÚC THỊNH (truongdhktcnlonganttn@gmailcom)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những người mẹ mà tên tuổi không vang xa khắp cả nước, không được xây tượng đài hoành tráng, nhưng nỗi đau và sự hy sinh của họ thì chẳng kém gì bất kỳ ai. Mẹ Việt Nam Anh hùng Hà Thị Nghé ở thôn Tiên Tiến, xã Thanh Tân, huyện Như Thanh, tỉnh Thanh Hóa là một người mẹ như thế.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Hà Thị Nghé (thôn Tiên Tiến, xã Thanh Tân, huyện Như Thanh, Thanh Hóa).

Mẹ Nghé sinh ra và lớn lên ở vùng núi phía Tây Bắc xứ Thanh, nơi mà cuộc sống vốn đã không mấy dư dả. Cũng như bao người phụ nữ nông thôn khác thời bấy giờ, mẹ gắn bó cả đời với ruộng đồng, nương rẫy, tần tảo nuôi chồng nuôi con qua những năm tháng chiến tranh loạn lạc. Điều làm mẹ khác với những người phụ nữ bình thường khác chính là sức chịu đựng phi thường trước những mất mát quá lớn mà số phận đặt lên vai mẹ.

Khi đất nước bước vào cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam, mẹ Nghé đã tiễn hai người con trai lên đường nhập ngũ. Đó không phải là lần tiễn đưa đầu tiên trong đời mẹ nhưng lần này, mẹ không biết rằng cả hai đứa con đều sẽ không trở về. Liệt sĩ Lương Văn Tăng, sinh năm 1954, hy sinh tại chiến trường biên giới Tây Nam năm 1978. Rồi chưa kịp nguôi nỗi đau mất con đầu, năm 1979, tin báo tử lại ập đến liệt sĩ Lương Ngọc Băng, sinh năm 1957, người em trai chỉ kém anh ba tuổi, cũng đã ngã xuống tại chiến trường đó.

Hai giấy báo tử trong vòng chưa đầy hai năm. Với bất kỳ người mẹ nào, đó là điều khó có thể tiếp tục đứng vững. Nhưng mẹ Nghé vẫn đứng. Không phải vì mẹ không đau mà vì mẹ biết rằng khóc cũng không thể gọi con về, và những đứa con đã ra đi vì một lý do lớn hơn nỗi đau của mẹ. Mẹ lặng lẽ thắp hương trước bàn thờ, nhìn vào hai tấm di ảnh con và hai tấm Bằng Tổ quốc Ghi công treo trang trọng trên vách nhà đó là tất cả những gì còn lại của những đứa con một thời tuổi trẻ đã ra đi.

Điều đáng kính trọng không chỉ nằm ở sự hy sinh của hai người con, mà còn ở cách mẹ Nghé tiếp tục sống sau đó. Mẹ không oán trách, không buông xuôi. Mẹ vẫn dạy dỗ con cháu phát huy truyền thống gia đình cách mạng, sống có trách nhiệm với bà con lối xóm, đoàn kết và yêu thương nhau. Nhờ vậy, dù trải qua bao đau thương, gia đình mẹ vẫn được ghi nhận là gia đình văn hóa tiêu biểu nhiều năm liền. Mẹ Hà Thị Nghé sống thọ đến 97 tuổi một cuộc đời dài mà nỗi nhớ con chưa bao giờ tắt.

Câu chuyện về mẹ Hà Thị Nghé gợi cho người đọc nhận ra một điều: đất nước này không chỉ được bảo vệ bởi những người cầm súng trực tiếp ra trận, mà còn bởi những người mẹ ở lại phía sau, âm thầm chịu đựng và tiếp tục sống để giữ cho gia đình và quê hương không tan rã. Sự hy sinh của các mẹ không vang tiếng súng, không có huy chương chiến đấu nhưng nó sâu thẳm và bền bỉ hơn bất cứ điều gì. Chính nhờ những người mẹ như mẹ Nghé mà thế hệ hôm nay mới có được cuộc sống bình yên để trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn