Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Hà Thị Nhứt

Vĩnh Long10/01/2026Lý Tấn Phương (Xã đoàn Chợ Lách)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Việt Nam anh hùng Hà Thị Nhứt, sinh năm 1910, mất năm 1995. Mẹ có tất cả tám người con, hai người con mất lúc nhỏ, những người còn lại hầu hết là thoát ly, hoạt động hợp pháp và làm cơ sở cho tổ chức của ta trong những năm kháng chiến chống Pháp và Mỹ.

Năm 17 tuổi, người con trai lớn của Mẹ là anh Nguyễn Văn Khỏe trong những lần đi dự sinh hoạt thanh niên, nghe cán bộ nói chuyện về "tuần lễ vàng" " tuần lễ đồng thau" " tiêu thổ kháng chiến" của Tổng bộ Việt Minh Nam Bộ. Qua đó, anh giác ngộ và tình nguyện tham gia kháng chiến, sau này được biên chế vào lực lượng xã đội do ông Trang Sĩ Tốt (Dương Tử Giang) và Phan Văn Ba chỉ huy.

Nhà Mẹ ở ven sông Cổ Chiên, gia đình nghèo, con đông, nhà ở khu vực mà bọn lính "đánh dấu đỏ" là khu vực có Việt cộng hoạt động, nằm vùng, hay gọi là xóm Việt cộng. Do ở xóm Việt cộng nên gia đình của Mẹ luôn bị bắt bố, lục soát... mỗi lần như vậy bọn chúng lấy đi tất cả những gì mà bọn chúng cho rằng có thể tiếp tế cho Việt cộng, Mẹ khóc lóc van xin nhưng bọn chúng không tha vì gia đình Việt cộng. Sự cướp bóc, đàn áp, bắn phá đã biến thành căm thù. Dù nhà nghèo nhưng Mẹ vẫn cho các con đi theo cách mạng. Đến năm 1968, hai người con trai của Mẹ là anh Nguyễn Văn Khỏe và Nguyễn Văn Giàu thoát ly. Anh Khỏe được phân công giữ chức vụ xã đội Phó xã Sơn Định. Anh Giàu biên chế về bộ đội địa phương.

Ngày 08 tháng 5 năm 1969, Mẹ nhận được tin anh Nguyễn Văn Giàu đã hy sinh trong một trận chống càn ở Hưng Khánh Trung, trong khi đó con dâu của Mẹ (vợ của ông Giàu) đang mang thai chờ ngày sinh nở.

Sau đó lại thêm những hung tin, người con rễ hoạt động cách mạng ở xã Hòa Nghĩa bị dịch bắt đày đi Côn Đảo. Tiếp đến là ngưách mạng thứ năm của Mẹ hoạt động ở xã Hưng Khánh Trung bị bệnh nặng cần sự hỗ trợ của gia đình.

Nhà nghèo lại lâm vào cảnh éo le nhưng Mẹ vẫn bình tỉnh sắp xếp chuyện nhà rồi khăn gói đi thăm nuôi con ở Mỏ Cày. Mỗi lần đi như thế là mỗi lần thoát chết, có lần đi thăm nuôi con ở xã Hưng Khành Trung, trên đường về máy bay địch bắn phá và ném bom, Mẹ kịp thời xuống tảng xê của nhà người dân trên đường đi mà thoát chết. Nhiều lần như vậy nên con cái trong gia đình khuyên và không cho Mẹ đi nữa, nhưng Mẹ nói: "Kệ ! đi thăm con mình dù có chết cũng vui, chỉ có những bà mẹ có con trong kháng chiến mới hiểu được cái khổ, cái tâm của những người mẹ có chồng con đi kháng chiến".

Ngày 21 tháng 02 năm 1970, Mẹ lại nhận được tin người con trai lớn của Mẹ là anh Nguyễn Văn Khỏe hy sinh trong một trận chống càn. Lúc đó cả nhà rối tung, cuộc sống ngày càng khó khăn trong ngoài mọi thứ đều do Mẹ gánh vác. Vậy mà người con trai út của Mẹ ngõ ý muốn thoát ly theo cách mạng khi mới 17 tuổi. Mặc dù khổ cực và thương con nhưng Mẹ vẫn đồng ý.

Sau khi người con trai út thoát ly sang Cái Kè hoạt động, do chiến tranh khốc liệt, điều kiện chiến đấu nhiều gian truân vất vả thiếu thốn thuốc men, thoát ly được thời gian người con trai út của Mẹ do bệnh nặng nên tổ chức cho về nhà trị bệnh, do không đủ tiền chạy chữa nên anh đã không qua khỏi cơn bạo bệnh.

Cuộc đời của Mẹ là vậy đó, mọi việc gì khó khăn Mẹ đều gánh vác, Mẹ rất kiên cường và chỉ mong một điều là sớm hòa bình, quê hương đất nước được bình yên.

Khi hòa bình lập lại, gia đình Mẹ vẫn nghèo, nhưng Mẹ vui lắm. Mãi sau này lúc Mẹ đã đi về cõi vĩnh hằng, để ghi nhớ công lao của Mẹ, ngày 02 tháng 12 năm 2016, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam anh hùng theo quyết định số 253/QĐ-CTN của Chủ tịch nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn