Mẹ Việt Nam anh hùng Hồ Thị Thảo
Mẹ Việt Nam anh hùng Hồ Thị Thảo
Mẹ Việt Nam anh hùng Hồ Thị Thảo (1913 – 2004), quê ở Quỳnh Thuận, Quỳnh Lưu, Nghệ An. Sinh thời mẹ là một người hiền lành, đảm đang, dũng cảm và nhân hậu. Với những đấu gạo, đấu ngô ít ỏi đóng góp nuôi du kích đánh giặc, mẹ đã thể hiện được tình yêu quê hương đất nước.Những năm kháng chiến chống Pháp, một mình nuôi 6 người con cho chồng đi kháng chiến. Trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mẹ đã từng “Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ”. Do yêu cầu của cuộc kháng chiến, đáp lời kêu gọi thiêng liêng của Tổ quốc, 3 người con trai của mẹ lần lượt lên đường nhập ngũ. Người con trai đầu nhập ngũ năm 1965, lúc đang là công nhân xây dựng tuyến đường sắt Thanh Hóa – Vinh và mới cưới vợ được hơn một tháng. Người con trai thứ hai nhập ngũ năm 1966, vào trường Đại học Kỹ thuật Quân sự (nay là Học viện KTQS, Bộ Quốc Phòng) và người con trai thứ ba cũng tiếp bước hai anh lên đường nhập ngũ năm 1969, khi vừa mới tốt nghiệp cấp ba trường huyện. Mỗi lần tiễn con lên đường nhập ngũ, mẹ đều rơi nước mắt, nhưng vẫn bình tĩnh dặn dò các con hãy yên tâm lên đường và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, chờ ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước các con lại về với mẹ.
Thế rồi, một ngày mùa đông năm 1967, mẹ nhận được tin như sét đánh bên tai: người con trai lớn của mẹ đã anh dũng hy sinh trong một trận chống càn của địch tại chiến trường miền Nam. Mẹ không tin điều đó là sự thật, mà vẫn thấp thỏm chờ ngày con về. Nhưng rồi việc gì đến cũng phải đến, sau đó mấy năm, đơn vị có giấy báo tử của con về với mẹ. Lại một lần nữa, vào cuối năm 1973, người đưa thư của xã đưa về cho mẹ một tờ giấy “Báo tử” của đơn vị báo là người con trai nhỏ của mẹ đã anh dũng hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Mẹ như không tin vào mắt mình, không kịp rơi nước mắt, chân mẹ khụy xuống, mọi người xung quanh đỡ mẹ dậy trong hơi thở dồn dập, tim mẹ như thắt lại, mắt mẹ bỗng sáng lên và đưa nhìn mọi người. Những biểu hiện khác thường của mẹ làm mọi người bối rối, có phải vì mẹ thương xót quá nhiều cho hai con đã hy sinh, hay vì lòng căm thù giặc Mỹ đến tột độ! …Trên cả những điều đó, lúc này mẹ “khóc” mà nước mắt không rơi là thể hiện ý chí kiên cường của người mẹ Việt Nam anh hùng trong thời chiến, để truyền thêm lửa chiến đấu cho những người còn lại, động viên cổ vũ các con hãy tiếp bước xông lên, quyết lập chiến công để trả thù cho những người đã ngã xuống. Những năm tháng tiếp theo, mẹ vẫn sống trong nỗi chờ đợi và mong sao chóng đến ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, các con của mẹ sẽ trở về….
Ngày giải phóng miền Nam, Tổ quốc thống nhất, trong niềm vui chung của đất nước, tuy hai con của mẹ vẫn chưa về nhưng dần dần trong lòng mẹ cũng phần nào nguôi ngoai nhờ vào sự trưởng thành, lớn khôn và thành đạt của những người con còn lại.
Ghi nhận đóng góp cao cả của người mẹ đã có công sinh thành, nuôi dưỡng, giáo dục 2 người con liệt sĩ đã cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Ngày 23/7/2014, mẹ được Chủ tịch nước ký bằng Truy tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Thế rồi, một ngày mùa đông năm 1967, mẹ nhận được tin như sét đánh bên tai: người con trai lớn của mẹ đã anh dũng hy sinh trong một trận chống càn của địch tại chiến trường miền Nam. Mẹ không tin điều đó là sự thật, mà vẫn thấp thỏm chờ ngày con về. Nhưng rồi việc gì đến cũng phải đến, sau đó mấy năm, đơn vị có giấy báo tử của con về với mẹ. Lại một lần nữa, vào cuối năm 1973, người đưa thư của xã đưa về cho mẹ một tờ giấy “Báo tử” của đơn vị báo là người con trai nhỏ của mẹ đã anh dũng hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Mẹ như không tin vào mắt mình, không kịp rơi nước mắt, chân mẹ khụy xuống, mọi người xung quanh đỡ mẹ dậy trong hơi thở dồn dập, tim mẹ như thắt lại, mắt mẹ bỗng sáng lên và đưa nhìn mọi người. Những biểu hiện khác thường của mẹ làm mọi người bối rối, có phải vì mẹ thương xót quá nhiều cho hai con đã hy sinh, hay vì lòng căm thù giặc Mỹ đến tột độ! …Trên cả những điều đó, lúc này mẹ “khóc” mà nước mắt không rơi là thể hiện ý chí kiên cường của người mẹ Việt Nam anh hùng trong thời chiến, để truyền thêm lửa chiến đấu cho những người còn lại, động viên cổ vũ các con hãy tiếp bước xông lên, quyết lập chiến công để trả thù cho những người đã ngã xuống. Những năm tháng tiếp theo, mẹ vẫn sống trong nỗi chờ đợi và mong sao chóng đến ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, các con của mẹ sẽ trở về….
Ngày giải phóng miền Nam, Tổ quốc thống nhất, trong niềm vui chung của đất nước, tuy hai con của mẹ vẫn chưa về nhưng dần dần trong lòng mẹ cũng phần nào nguôi ngoai nhờ vào sự trưởng thành, lớn khôn và thành đạt của những người con còn lại.
Ghi nhận đóng góp cao cả của người mẹ đã có công sinh thành, nuôi dưỡng, giáo dục 2 người con liệt sĩ đã cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Ngày 23/7/2014, mẹ được Chủ tịch nước ký bằng Truy tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.

