Mẹ Việt Nam anh hùng-Huyền thoại từ những nỗi đau thầm lặng
Có những sự hy sinh không ngân vang thành tiếng, không khoác lên mình chiếc áo bào lộng lẫy, mà chìm sâu vào lòng đất để nuôi cây đời xanh biếc. Hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng chính là biểu tượng cao đẹp nhất cho sự dâng hiến trọn vẹn ấy — những người mẹ gạt nước mắt tiễn từng người con ra trận, để rồi lặng lẽ nhận gánh nặng đau thương về mình.
Sự hy sinh của các Mẹ không phải là câu chuyện huyền thoại hay hình tượng hư cấu, mà là những cuộc đời bằng xương bằng máu trong lịch sử dân tộc. Danh hiệu cao quý "Mẹ Việt Nam Anh hùng" đã được Nhà nước phong tặng cho hơn 139.000 bà mẹ trên khắp cả nước, với những minh chứng lịch sử khiến ai cũng phải nghiêng mình kính cẩn.
Minh chứng tiêu biểu nhất là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010, quê tại Điện Bàn, Quảng Nam). Mẹ đã lần lượt tiễn chồng, 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại ra chiến trường, và tất cả họ đều vĩnh viễn không trở về. Người con đầu tiên của Mẹ hy sinh năm 1948, và đứa con cuối cùng ngã xuống đúng vào ngày 30/4/1975 — thời khắc đất nước trọn niềm vui thống nhất.
Nỗi đau của Mẹ Thứ cũng như bao người mẹ Việt Nam khác trải dài qua năm tháng. Đầu tiên là sự đợi chờ mòn mỏi, mẹ chờ đợi chồng, chờ đợi những người con, người cháu quay về. Sự ngóng trông ấy được thể hiện trong từng kỷ vật ngả màu thời gian. Hình bóng trong kỷ vật chính là nỗi nhớ gói gọn trong chiếc áo cũ, kỷ vật chiến trường hay tờ giấy báo tử đã ngả màu thời gian. Mẹ giữ chúng như giữ lấy một phần cơ thể mình. Cuối cùng là nỗi đau thầm lặng: Mỗi tấm giấy báo tử gửi về là một lần Mẹ nuốt ngược nước mắt vào trong. Ở hậu phương, Mẹ vừa chịu đựng mất mát, vừa đào hầm nuôi giấu cán bộ, làm chỗ dựa vững chắc cho bộ đội.
Sự dâng hiến trọn vẹn: Có những người mẹ dâng hiến cả 3, 5, thậm chí 9 người con ruột thịt cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, nhưng chưa bao giờ làm lay chuyển tinh thần kiên cường của các Mẹ.
Cuộc đời Mẹ Thứ đã trở thành nguồn cảm hứng để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam — biểu tượng tạc vào không gian tấm lòng bao la của người mẹ đất Việt.Chiến tranh qua đi, hòa bình trở lại trên từng xóm làng. Mỗi nếp nhăn trên trán Mẹ là một nếp gấp của lịch sử, mỗi mái tóc bạc trắng là hình ảnh của mây trời tự do được đổi bằng máu xương. Trân trọng và biết ơn sự hy sinh của các Mẹ không chỉ dừng lại ở những lời tri ân, mà phải bằng hành động sống trách nhiệm, cống hiến cho đất nước để xứng đáng với những gì các Mẹ đã thầm lặng dâng hiến.



