MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HUỲNH THỊ SẾN – KHÚC HÁT CÒN MÃI GIỮA HÒA BÌNH
Giọng hát của Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Sến ở tuổi 96 không còn trong trẻo như năm nào, nhưng từng lời ca vẫn vang lên mạch lạc, tha thiết: "Quyết năm nay tôi trồng thuốc Nam... Cho cô bác, người già, trẻ em có bệnh ốm đau..."


Hồi đó, hai mẹ con vui buồn gì cũng hát với nhau. Sau này... nó hy sinh..."
Câu nói ngắt quãng giữa khoảng lặng khiến người nghe không khỏi nghẹn lòng.
Ở ấp Thạnh Hưng 2, xã Châu Thới, Mẹ Huỳnh Thị Sến đã đi qua gần một thế kỷ cuộc đời, trong đó có hơn 65 năm đứng trong hàng ngũ của Đảng. Cuộc đời Mẹ gắn với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh và cũng chất chứa những mất mát mà không người mẹ nào mong phải trải qua.
Hai người con của Mẹ đều sớm bước vào con đường cách mạng khi mới ở tuổi thiếu niên.
Người con gái Trần Thị Cúc Nương tham gia cách mạng từ năm 12 tuổi, là diễn viên của Đoàn Văn công tỉnh Bạc Liêu. Năm 1972, trong một buổi biểu diễn, chị đảm nhận vai Võ Thị Sáu – hình tượng nữ anh hùng bất khuất của dân tộc. Khán giả chưa kịp nguôi xúc động sau những tràng pháo tay thì bom đạn của kẻ thù bất ngờ trút xuống. Chị Cúc Nương cùng nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh ngay sau vai diễn cuối cùng của cuộc đời.
Đến hôm nay, tấm di ảnh ghi lại hình ảnh người con gái trong vai Võ Thị Sáu vẫn được Mẹ gìn giữ cẩn thận như một báu vật. Đó không chỉ là kỷ vật của riêng gia đình, mà còn là ký ức về một thế hệ thanh niên đã mang cả tuổi xuân cống hiến cho độc lập dân tộc.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì cũng trong năm 1972, người con trai duy nhất của Mẹ là Liệt sĩ Trần Hùng Dũng tiếp tục ngã xuống trên chiến trường.
Chỉ trong một năm, Mẹ mất cả hai người con.
Nhớ lại thời khắc ấy, Mẹ nói mình đã "chết lặng, không còn nhớ điều gì hết". Đó là nỗi đau mà bất kỳ người mẹ nào cũng khó có thể vượt qua.
Nhưng giữa chiến tranh, Mẹ không cho phép mình dừng lại.
Là một đảng viên được tổ chức tin tưởng, năm 1972, Mẹ được tăng cường về Xã ủy Minh Diệu, tỉnh Bạc Liêu (cũ) làm công tác tuyên truyền, vận động Nhân dân đi theo Đảng, theo cách mạng. Gác lại mất mát của riêng mình, Mẹ tiếp tục cùng đồng chí, đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.
Mẹ nhớ lại:
"Lúc đó mình là đảng viên, được anh em trong chi bộ tín nhiệm lắm. Có Đảng lãnh đạo, tập thể quan tâm, nên bản thân tự nhủ phải vững vàng tinh thần để tiếp tục chiến đấu vì độc lập dân tộc."
Lời kể giản dị nhưng chứa đựng sức mạnh tinh thần của một thế hệ đã đặt lợi ích của đất nước lên trên hạnh phúc riêng.
Hơn nửa thế kỷ đã đi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ngôi nhà nhỏ của Mẹ, hai bức ảnh của các liệt sĩ vẫn được gìn giữ cẩn thận. Mỗi lần ngắm nhìn những tấm ảnh ấy, ký ức về những người con ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ lại hiện về nguyên vẹn.
Đối với Mẹ, sự hy sinh của các con không chỉ là nỗi đau của gia đình, mà còn là niềm tự hào vì các con đã sống trọn vẹn với lý tưởng mà mình lựa chọn.
Ở tuổi 96, với 65 năm tuổi Đảng, điều Mẹ luôn đau đáu không phải là những mất mát đã qua, mà là trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với hòa bình.
Mẹ căn dặn:
"Quyết tâm của mẹ, của gia đình là giáo dục con cháu luôn phấn đấu theo con đường cách mạng của Đảng. Dù ở vị trí công tác nào, công việc gì cũng phải giữ gìn đạo đức, danh dự, phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để góp sức xây dựng quê hương, đất nước. Quyết tâm giữ trọn niềm tin với Đảng, chăm lo cho thế hệ sau, để cháu con hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có."
Đó không chỉ là lời nhắn gửi của một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mà còn là thông điệp được chắt lọc từ cả một cuộc đời cống hiến và hy sinh.
Giữa cuộc sống thanh bình hôm nay, những câu chuyện như của Mẹ Huỳnh Thị Sến giúp thế hệ trẻ hiểu rằng phía sau mỗi trang sử vẻ vang của dân tộc là biết bao người mẹ đã lặng lẽ tiễn con lên đường, rồi lặng lẽ mang theo nỗi nhớ suốt phần đời còn lại. Chính những hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên thắng lợi của cách mạng, để đất nước có được độc lập, tự do và phát triển như hôm nay.



