Mẹ Việt Nam anh hùng Huỳnh Thị Thế (1920-1963)
Huỳnh Thị Thế (1920-1963)
Vùng Nhơn Trạch, không ai không biếtđến kiếng họ Huỳnh ở xã Phước Long (naylà xã Long Thọ, huyện Nhơn Trạch). Tronghai cuộc kháng chiến, tất cả các thành viêncủa gia đình đều tham gia cách mạng, nhiềungười đã anh dũng hy sinh.Trong đó, má Huỳnh Thị Thế sinh năm 1929, hy sinh năm1963 trên đường đi công tác ở xã Phước Long... Và trong kýức của nhiều người dân xã Long Thọ, hình ảnh về người mẹanh hùng, đặc biệt về cái chết của mẹ rất rõ dù năm tháng đãquá xa xôi...“Năm 19 tuổi, má tôi lấy chồng Hồi đó, ba tôi là ngườicủa xã Phước Thọ (cũ), quen biết với má khi cùng tham giacông tác kháng chiến, nên đám cưới diễn ra trong rừng” - chịLê Thị Oanh, người con gái duy nhất còn lại của mẹ kể Haingười sống với nhau mới được 5 năm thì chồng của má, ôngLê Duy Linh, chính trị viên xã đội Phước Thọ, hy sinh ngày13/9/1953 trên đường về Tỉnh đội họp.Sau cái chết của chồng, má ở lại Phước Thọ vài ba nămrồi xin phép đem cả hai con - chị Lê Thị Hoàng và chị LêThị Oanh, về Phước Long. Ở đó, má Thế cùng với người chịthứ ba bảo bọc nuôi dưỡng bốn đứa em nhỏ dại. Và cùng vớihai chị, bốn người em: Sáu Cường, Bảy Phượng, Tám Hùng,Chín Tấn đều tham gia hoạt động, biến gia đình thành cơ sởquan trọng của cách mạng. Từ đó, cứ mỗi sáng má Thế đi vềPhước Long, chiều lại qua Phước Thọ ngủ đêm để tối tham gia đi đào đường, tiếp tế.Biết má Thế là cơ sở của cách mạng, địch luôn theo dõigắt gao. Hầu như sáng nào chúng cũng bắt các chị, các má ởPhước Long, Phước Thọ đi lấp hào, sửa đường, rào ấp chiếnlược mà ta đã phá. Những năm 1960-1961, chúng bắt mỗingười dân hằng ngày phải đào 2m đất. Riêng má phải đào đến4m. Các con gái của má phải đi cắm chông ấp chiến lược. Vìsự o ép ấy mà má không thể dứt gia đình, bỏ các con ở nhàđể thoát ly hẳn.Má cho chị Lê Thị Hoàng (sinh năm 1949) thoát ly ra“bưng” làm cán bộ thanh niên của xã. Dù thoát ly, nhưng địabàn bám trụ của chị ở ngay quê hương mình. Từ đó, nỗi lohàng ngày của má càng nhiều hơn, vì hầu hết người thân đềuđã thoát ly, trong khi địch điên cuồng càn quét. Việc tiếp tế,đưa đường cho cán bộ mỗi khi về xã trở nên khó khăn.Buổi sáng mồng 5 tháng 10 âm lịch năm 1963, má đưa 2cán bộ từ Phước Thọ lên Phước Long. Do có kẻ chỉ điểm, mộttrung đội lính đã phục sẵn trên đường. Đi chưa được nửa câysố, má trông thấy những chiếc áo rằn ri lố nhố trong các bụicây. Vừa khoát tay cho 2 cán bộ chạy trước, người má đã gămđầy những vết đạn.Cơn say máu chưa hả, địch lột quần áo của người đã chết,bắt dân khiêng xuống chợ để phơi nắng. Mãi đến 5 giờ chiềungày hôm đó, chúng mới cho người em là ông Huỳnh MinhCường (Chín Cường) đem xác má Thế về chôn ở vườn nhà.Hành động dã man của kẻ thù những tưởng làm chùn bướcnhững người kháng chiến, nhưng trái lại, hình ảnh của máThế, một đảng viên Cộng sản, mãi mãi khắc ghi trong tâmkhảm của bao chiến sĩ và người dân Nhơn Trạch. Vì thế, hai năm sau ngày má mất, ông Huỳnh Minh Cường từ nhà tù trởvề đã thoát ly ngay để tiếp tục làm cách mạng mà cũng là trảthù cho chị. Còn người con gái đầu của má, chị Lê Thị Hoàng,đã anh dũng hy sinh đúng 5 năm sau ngày mẹ mất trong mộttrận chống càn tại xã Phước Thọ. Người con duy nhất còn lạicủa má, chị Lê Thị Oanh khi vừa đủ lớn đã nhớ mãi mối thùnày và lại tiếp nối con đường mà cha mẹ và chị ruột của mìnhđã đi. Chị Oanh hai lần bị bắt, bị tù cũng đã giữ tròn khí tiếtcủa má, của chị trước những đòn tra tấn tàn bạo của kẻ thù.Má và gia đình được Nhà nước tặng thưởng Huân chươngĐộc lập hạng Ba năm 2008. Riêng má được Nhà nước truytặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số394/KTCTN ngày 17/12/1994.



